Liêu xiêu một đóa cúc vàng
Mặt trời vén mây ló dạng
Ngỡ ngàng đồi núi thênh thang
Cửa sổ nhà ai vừa hé
Lao xao áo trắng đến trường
Dáng gầy, bàn chân bước nhẹ
Dốc dài, cặp vở che nghiêng
Chị mang hàng hoa xuống phố
Sương đêm lóng lánh sắc màu
Khẽ khàng, ngựa vàng buông vó
Phu già, hờ hững, mày cau
Hàng thông, bên kia vẫy gọi
Trời cao, xanh ngắt một màu
Thoang thoảng hương nồng phố núi
Dã quì trong gió chơi vơi
Chuông chùa từng tiếng buông lơi
Vọng qua những chòm thông vắng
Ẩn mình trong chiều lắng
Rồi tan vào hư vô
Hồ Xuân hương chiều mơ
Chiếc bách căng buồm xuôi gió
Bóng ai nhạt nhòa trên phố
Hắt hiu ánh vàng thâu
Đêm ngỡ ngàng lắng sâu
Sương âm thầm gõ nhịp
Quán khuya, giọng Khánh Ly da diết
“Đời loanh quanh, về đâu ?”
Mai tôi sẽ xa Đà lạt
Miên man ảo ảnh vơi đầy
Gặp một lần thôi đã nhớ
Ta về ôm mộng đắm say
Tháng 10/1989
Những ngày thực tập tại Bảo lộc - Đà lạt
Comments trên facebook:
Là sương mù mềm mại
Là màu rực rỡ, làm tim người mềm yếu của sắc hoa.
Bài thơ của anh hợp với kiểu em thích nên zô đây bình loạn lung tung.
Thiệt là cám ơn anh
Cám ơn chịVõ Thu Phương.
Andy Le Ruby Tran
không hiểu vì sao, Đà lạt đã làm mình mê đắm từ cái nhìn đầu tiên.
Sau này khi đã có cơ hội tiếp xúc, mình càng khám phá nhiều hơn những
nét quyến rũ, khi tiềm ẩn, lúc bộc phát của mảnh đất này. Bài thơ chỉ
là một nét chấm phá trong một không
gian nhỏ, nhìn từ khách sạn nơi mà lớp của mình cư trú, trong một thời
gian hạn hẹp của một ngày, nơi mà những mùa trong năm có thể biểu hiện
,buổi sáng mùa Xuân, trưa Hè, chiều Thu và tối là mùa Đông lạnh giá,
rất đặc trưng của mảnh đất này. Cám ơn bạn đã cho lời khen.
Anna Tran Thơ
Andy nhẹ nhàng, sâu lắng.. nhưng không phải là một bài thơ tình yêu
lãng mạn trai gái, mà là một tình yêu thiên nhiên. Đó là Đalat, nơi tác
giả đã một lần đi thực tập..” Nơi ta ở là nơi đất ở, nơi ta đi đất bỗng
hoá tâm hồn”


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét