Hiển thị các bài đăng có nhãn Đỗ Kim Hương Trồng Trọt 11B. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Đỗ Kim Hương Trồng Trọt 11B. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 21 tháng 11, 2023

Bóng chuyền và chè Mỵ




Thuở ấy, khi các bạn TT11 bắt đầu tập chơi bóng chuyền, tôi là một trong những thành viên đầu tiên và năng nổ nhất. Tôi rất thích chơi thể thao nên xuống chơi banh với các bạn đều đặn và đầy đủ, không thiếu buổi nào. Tôi tự đánh giá mình lúc đó có thể trạng tốt, chiều cao vừa đủ, không còm cõi, không ốm yếu, và thị lực mắt 10/10. Với nhiệt huyết và lòng hăng say tập luyện, tôi nghĩ mình sẽ chơi được môn này. Không "thành danh" thì cũng thành "thể tháo gia".


Thứ Ba, 25 tháng 4, 2023

Sinh viên gác thi đại học

Bàn tròn của Trồng Trọt 11:

Đỗ Kim Hương TT11B

Võ Thu Phương TT11A

Trương Trọng Minh TT11B

(Tặng các em khóa 13)

*

🟢 Trương Trọng Minh: Năm thứ hai Minh có đi gác thi một lần, nhưng được phân công ở văn phòng phụ thầy Kế thu tiền, đếm tiền. Giao đề thi, nhận, đếm bài thi...

Khi rảnh Minh cũng đi vòng vòng gặp các bạn nam cùng lớp hỏi chuyện.... đám con trai chỉ quan tâm đến phòng nào có cô nào xinh, dễ thương thôi. 🙂

Thứ Sáu, 10 tháng 8, 2018

Ngày Ấy - Đỗ Kim Hương



Ngày ấy dù đã lâu lắm rồi, nhưng tôi vẫn luôn nhớ về những ngày tháng hồn nhiên và tươi đẹp ấy. Nhớ lắm những ngày ấy, những khuôn mặt ấy, những năm tháng cùng chia sẻ ngọt bùi, những kỷ niệm không bao giờ quên. Bắt đầu là những ngày mới bước chân vào trường với nhiều ngỡ ngàng, xa lạ…
Theo sự chỉ dẫn trên giấy báo nhập học, sau khi đạp xe qua dốc cầu Saigon, và dốc Thủ Đức, tôi đến được trường mà không bị lạc lối lần nào. Ngay hành lang tầng một của tòa lầu chính, trường sắp xếp một số bàn để sinh viên ghi tên nhập học. Sau khi ghi tên, tôi ngồi đợi theo nhóm lớp của mình. Trời xui đất khiến thế nào mà tôi may mắn quen được hai cô bạn, một cô cao cao, ốm ốm, còn cô kia tròn tròn, dễ thương. Cô cao cao, ốm ốm tận tình chỉ dẫn cho tụi tôi, dặn dò từng chi tiết khi nhận phòng nội trú, cẩn thận hơn mẹ dặn dò con gái trước khi về nhà chồng.
Tôi và cô kia chỉ biết há hốc mồn mà ghi nhớ lời dặn dò vàng ngọc của cô nàng mới quen. Cô thao thao kể rằng cô có chị học ở đây đã được hai năm nên cô được chị chỉ dẫn tận tình. Nay, không kể thân sơ, cô truyền lại ngần ấy kinh nghiệm để đời cho chúng tôi.
Thứ nhất, khi được dẫn đi nhận phòng nội trú, phải nhanh chân xí phòng 4 người. Phòng nhỏ ở 4 người thì ít lộn xộn hơn phòng lớn, ở 6 hoặc 8 người. Càng ở đông, càng lộn xộn, mất công xào xáo. Cũng tương tự nhà ít con thì sướng hơn nhà đông con. Nhà ít anh chị em thì ít cãi nhau hay giận hờn nhau. Nhà đông anh chị em thì càng "thương nhau lắm, cắn nhau đau", mệt đầu lắm.