Suốt 4,5 năm học tập sinh sống dưới mái nhà NL chắc ai ai cũng có rất nhiều kỷ niệm buồn vui và cái tình để nhớ.
Tình yêu, với tôi nó mỏng còn hơn "lát nhung trả lại thầy" của mấy anh L8 cho nên nó đã vở vụn và phân tán tùm lum làm sao mà gom lại được. Còn lại là các tình khác thì tôi gói kỷ lắm, nó nằm trong hành trang và theo tôi suốt ba mươi mấy năm lăn lộn mưu sinh. Trên đường đời, nhìn thấy gì, làm gì cũng gợi cho tôi nhớ. Mỗi lần như thế tôi lại viết và lâu lâu gom lại gửi cho đứa bạn thân. Tôi nhớ lời chửi yêu của nó: "mầy còn quá rảnh nên mới nhớ nhiều" vậy mà mấy hôm trước đây nó vừa chụp lại hết các thư tôi đã gửi cho nó rồi chuyển qua messenger cho tôi, cả hai xem lại đều rớt nước mắt.