Thúy, Trinh, Phương, Chung
*
Phương
Đồi Nông Lâm một thời để
nhớ
Hẹn hò về trả nợ chiêm
bao
Ngày xuân mận chẳng hỏi
đào
Thu qua vườn cũ lời nào
trôi xa.
°
Chung
Nghĩ về chuyện cũ đã qua.
Bước qua vạn dặm mà ta
chưa về.
Bồi hồi khi trở lại quê.
Trọn tình vẹn nghĩa lời thề năm xưa.
°
Thúy:
Đồi hoang cây lá lưa thưa
Vui buồn cư xá nắng mưa
tràn trề
Lời ca, tiếng nhạc đêm về
Nỗi lòng người trẻ nhớ
quê xa vời
Cơm ngày hai bữa chẳng
vơi
Triền miên cơn đói vẫn mời
gọi nhau
Bạn bè những lúc ốm đau
Nhường cơm sẻ nước biết
bao ân cần.
°
Phương
Chuột cư xá mới nhân cơ hội
Nghe mùi cơm là vội kéo
vào
Đêm bò lên má thì thào
Tình như túi gạo chẳng
bao giờ đầy.
°
Chung
Chiều về đen kịt chân mây
Ễnh ương cóc nhái gọi bầy
kêu vang
Tấu lên bản nhạc không
đàn
Lòng ta nức nở nhớ làng
nhớ quê.
°
Trinh
Dù bụng đói cũng thề chăm
học
Để đền công khó nhọc mẹ
cha
Đồi Nông Lâm thật bao la
Có thầy có bạn có ta có
NÀNG.
°
Phương
Rồi lại có thêm hàng mít
đực
Lá hoa nhiều một mực
không yêu
Đêm mưa cư xá buồn thiu
Nằm nghe chuột chạy thiếu
điều… phát điên.
°
Chung
Chữ I là chốn thần tiên.
Cùng nhau đến đó bạn hiền quanh ta
Giúp nhau học tập thôi mà
Đừng lo việc khác rầy rà bản thân.
°
Trinh
Đến chữ I giành phần xí chỗ
Tập vở đây người ở đâu rồi
Người đang dạo bước quanh đồi
Học hành bỏ đó, thôi rồi "thần
tiên".
°
Phương
Yêu như điên thần tiên… bay mất
Ngồi làm gì cho chật chữ I
Lại đang không phải mùa thi
Đồi thơ mộng quá sợ gì không ra.
°
Chung
Ai cũng khoái la cà ngoài đó
Nói thật lòng đèn có người không
Thôi thì đi thẳng cho xong
Treo đèn để chỗ tốn công làm gì.
°
Trinh
Không có ai cùng đi cùng dạo
Thì thôi đành đứng tạo cây si
Trước cư xá nữ thiếu chi
Lòng chàng ý thiếp đứng thi với tình.
°
Phương
Làm cây si một mình cũng dị
Rủ đồng hương đồng chí kéo qua
Cả đêm ngồi tán rề rà
Nàng không học được vậy là… đi chơi.
°
Chung
Mấy cô hay đợi chào mời
Sao không chủ động mở lời trước đi
Sau này dễ chối chứ gì
Nợ môn, thi lại tại vì mấy anh.
°
Trinh
Chúng mình đã đồng hành đi mãi
Đang "thần tiên" chớ ngại thị phi
Năm năm mấy chục lần thi
Vài ba môn rớt sá gì ai ơi
.
°
Phương
Yêu đương mà khổ quá trời
Bị cư xá nữ hại đời nam nhi
Gặp cô bàn trực lầm lì
Không than không khóc dễ gì được vô.
°
Chung
Thế mới biết khổ đời trai tráng
Cũng con người, hai "hạng" khác
nhau
Nữ nhi hoa sắc muôn màu
Nam nhi chờ đợi xin vào khổ thân.
°
Trinh
Trai Nông Lâm muôn phần khổ lụy
Năn nỉ em ra quán Mỵ chơi
Em đi anh chẳng kịp vui
Cả phòng hộ tống, anh lui đàng nào!
°
Phương
Mời một mối ào ào mười mối
Đường vườn điều buổi tối tưởng vui
Mơ sao chỉ có em thui
Mà sao duyên phận lại xui quá chừng.
°
Chung
Còn tái diễn thôi đừng mời nữa
Chờ khi nào hết khứa tôi qua
Mấy cô nên xích ra xa
Giúp tôi một bữa thật là cảm ơn.
°
Trinh
Lỡ một lần thiệt hơn suy tính
Là thôi rồi em vĩnh viễn xa
Đôi ta trong cõi ta bà
Bây chừ nhắc lại... cười xòa vui thôi!
°
Phương
Ba đồng một mớ mồng tơi
Sao anh bỏ lỡ cái thời trồng si
Bàn tròn đã quá lâm ly
Mình nên chốt lại để đi… xem còm.
*
Nguyễn Thanh Thúy TT8
Hồ Phương Trinh CN9
Đặng Văn Chung CK9
Võ Thu Phương TT11
Nông Lâm - Một Thời Để Nhớ | Bàn Tròn Thơ: **TRỞ LẠI ĐỒI NÔNG LÂM** | Facebook

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét