1. Nông Lâm khung cửa mùa thu.
Sáng mô cũng vậy, anh em Sinh viên năm thứ hai Nông Lâm Mục thường tập trung tại phòng học lý thuyết tại số 2 Cường Để để học các môn như Kinh tế, Pháp chế, Cảnh sát vệ sinh…
Một buổi sáng đẹp trời vào
mùa Thu năm 1963 tôi và Thúy cắp sách đến Thảo Cầm Viên để học tiết Đại gia súc
do bác sỹ Tân đảm nhiệm. Khi vào cửa thì chúng tôi chỉ việc đưa thẻ sinh
viên ra. Những người khác thì phải mua vé mới vào tham quan được. Tôi và Thúy
đang đếm bước trong Thảo cầm Viên thì đột nhiên có hai cô nữ sinh Trưng Vương
chạy nhanh đến như muốn tỏ bày điều chi. Thúy nhanh miệng xã giao:
- Chào hai bạn.
Hai người đẹp không ngần ngại hỏi:
- Hai anh đưa cái chi mà vào cửa thoải mái
rứa hè ?
Thúy hãnh diện đáp:
- Thẻ vào cửa Thảo cầm viên của sinh viên
Quốc Gia Nông Lâm Mục.
Thế là kể từ đó chúng tôi quen nhau không
qua một lời tán tỉnh. Không như các sinh viên Văn khoa hay Luật khoa phải mất cả
tuần đôi khi hằng tháng mới xâm nhập được lãnh địa Trưng Vương.
Và rồi những buổi chiều đẹp trời sau đó bốn
đứa tôi tiếp tục cùng nhau nhịp bước song hành vào vườn Bách Thú trước những nụ
cười rụng răng của mấy chú khỉ non.
Khi đó muốn đưa hai bạn gái vào, tôi và
Thúy chỉ cần nhoẻn một nụ cười thân thiện chào ông gác cổng thì hai cô bé
lại đươc ăn theo đi vào Thảo cầm viên mà không cần mua vé.
Phải chăng đó chính là lợi thế sân nhà
trong một trận túc cầu trên trường tình của sinh viên Sài Gòn thời xa xưa nớ.
*
2. Thúy đã đi rồi
Trong khóa Lac Fond Mer có một đôi bạn ngày
mô cặp tay nhau lên giảng đường. Ngày thứ bảy chúa nhật thì họ dắt tay nhau đi
vào rừng hay rủ nhau đi dạo Hoàng Hoa Lộ để tâm tình hoặc cù nhau đi ăn kem cuối
ngõ phố. Đó là Trịnh Xuân Thúy và Nguyễn Văn Hiệp. Tuy nhiên chúng tôi lại
có hai cái tên rất kênh kiệu. Thúy được các bạn đồng khóa đặt cho là Profeseur
Sorbon còn tôi là Profeseur Central du Vietnam, vì một lý do rất lý thú là
98 sinh viên giao thiệp nhau bằng tiêng mẹ đẻ còn tôi và Thúy luôn tâm sự với
nhau bằng tiếng Tây (tiếng bồi). Hai đứa đi đâu các bạn cũng kêu tên chúng tôi
là Thúy Hiệp
Mãn khóa tôi trở về Quảng Nam, còn
Thúy được điều về Nha Khảo Cứu. Bẵng đi một thời gian xa cách, vào mùa hè
năm năm sau khi tôi vào lại Sài Gòn họp Quản Đốc các trại Khuyến Nông toàn quốc
thì gặp lại Thúy lại tại Bộ Canh Nông.
Thúy lấy xe Honda 67 chở tôi về nhà bên con
lạch cầu Bình Thạnh thết đãi tôi một bữa cơm Lưu Bình Dương Lễ bên người vợ hiền
xinh xắn đảm đang. Ba chúng tôi chén anh chén chị với mấy chai bia 33 đến tối xẩm
thì Thúy chở trả tôi về lại Nha Hợp Tác Xã, nơi lưu xá của thành viên Quản Đốc
Bẵng đi đến năm 2015 tôi về Huế thăm người
bạn gái GS Nông Lâm Súc Huế Phùng Thị Lựu. Lựu dẫn tôi lại thăm Thi. Thi một
người bạn đang lâm sàng không đi được. Hai đứa khơi lại những kỷ niệm
đẹp trời trên Hoàng Hoa Lộ năm xưa và khi tôi nhắc đến Thúy người bạn muôn thủa
của tôi thì Lựu cắt ngang một tiếng: Thúy đã mất rồi! Thúy đã ra đi trong một
cơn đột trụy tim mạch tại bệnh viện An Bình Saigon năm năm trước.
Thúy đã đi rồi, Thúy đã đi thật rồi để lại
trong tôi một hoài niệm mông lung, một nỗi buồn xoáy tận tâm can tôi. Tôi đã thật
sự mất đi một cố nhân mà không bao giờ tái ngộ. Và giờ đây tôi xin quỳ xuống chắp
hai tay cầu nguyện cho Thúy đươc thênh thang miền cực lạc và cho tôi một giấc
mơ gặp lại Thúy chỉ một lần thôi trong một cõi hư vô viên mãn.
Tuy Hòa ngày 24 tháng 11 năm 2023
Nguyễn Văn Hiệp cựu SV.QG NLM
Nông Lâm - Một Thời Để Nhớ | NÔNG LÂM - TRƯNG VƯƠNG NGÀY ẤY | Facebook
Nông Lâm - Một Thời Để Nhớ | THÚY ĐÃ ĐI RỒI | Facebook

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét