Thứ Bảy, 27 tháng 4, 2024

CƯ XÁ NỮ ĐẠI HỌC NÔNG LÂM NHỮNG NĂM 1985-1990 Phần 4: Chuyện học hành ban đêm

 


Cư xá nữ thường xuyên bị cúp điện hay điện rất yếu, chỉ sáng lờ mờ. Chắc nhiều bạn còn nhớ, mỗi khi điện bị cúp đột ngột thì có những tiếng thét rùng rợn vang lên từ hướng cư xá nam. “Khí”. “Chọt”. Lúc đầu chỉ có cư xá C và cư xá B la hét với nhau. Sau này cư xá A của sinh viên Kinh Tế nằm riêng lẻ ở xa cũng phụ họa la theo. Cứ cúp điện là nam sinh của ba cư xá cùng đồng loạt gào lên, như là ám hiệu của bọn tù nhân gọi nhau nổi loạn.

Mỗi khi cúp điện, sinh viên nội trú kéo nhau lên sân thượng nhìn mây trời, hay bỏ đi chơi lang thang, hay thắp đèn dầu học bài. Đèn không mắc lắm, nhưng dầu để đốt rất mắc so với túi tiền eo hẹp của sinh viên. Nên sinh viên phải học bài buổi chiều cho đỡ tốn dầu. Thành ra buổi tối thường rảnh rỗi, nhàn hạ. Quá rảnh rỗi, nhàn hạ.

Đêm cư xá nữ dù có điện, thì nguồn điện cũng yếu lắm nên không gian buồn ảm đạm. Cái bóng đèn tròn mà tim đèn chỉ hửng vàng chút xíu thì có đọc được chữ nào. Ở lại trong phòng với ngọn đèn đìu hiu như vậy mất cả sinh khí, người dài ra như cọng rau muống. Cho nên sinh viên nào có người yêu thì đi chơi với người yêu. Sinh viên nào không có người yêu thì ôm tập lên chữ I, chữ U tìm người yêu. Sinh viên nào kiên quyết không ra khỏi cư xá thì lên sân thượng chuyện trò hay ngồi cửa sổ hát hò.

Tuy nhiên, cũng có một dạng nữ sinh “không biết buồn” là mấy nàng tối nào cũng thắp đèn dầu học bài. Nhưng tính tình mấy nàng này giống mấy ni cô trong chùa. Tuổi mười tám đôi mươi mà chơi thể thao thì sợ giống con trai, tham gia văn nghệ thì sợ mang tiếng xấu lên sân khấu, đi chơi với người yêu thì sợ mất phẩm giá, viết báo tường thì sợ để lộ suy nghĩ thầm kín, ngồi tán dóc với bạn cùng phòng thì sợ thành kẻ nhiều chuyện, bởi vậy mấy thục nữ cứ lấy chuyện gương mẫu học hành làm tiêu chí đạo đức.

Riêng chuyện đi học chữ I có kỷ niệm chắc ai cũng nhớ. Nữ sinh buổi tối đi học phải mang theo cái đèn điện bóng tròn có dây. Khu chữ I không có đèn, chỉ có chùm dây điện hở trên trần. (Thư viện khu chữ U có đèn, nhưng chỉ mở cửa mùa thi và luôn quá tải, buổi chiều đi học về sinh viên đều phải ghé qua thư viện bỏ tập xí chỗ trước).

Sinh viên đi học đêm ở chữ I tự bỏ số tiền túi eo hẹp mua đèn, tự leo lên bàn mắc đèn.

Mình có làm chuyện mắc bóng đèn một lần, bây giờ nghĩ lại còn rùng mình vì sợ. Điện 220V, dây trần không vỏ, mùa mưa ướt sụt sùi, mà mấy đứa con gái kéo dây, khều móc đủ kiểu. May không có đứa nào tóc cháy quăn như lò xo, leo lên bàn thờ nhà ba má ngồi ăn chuối.

Một cái đèn nữ sinh mắc lên, năm mười phút sau có một chục sinh viên xúm vô ké. Nhiều đứa còn nghèo hơn, không mua được dầu thắp, không có được cái bóng đèn điện, phải ôm tập lang thang khu chữ I, chờ ai mắc đèn là mò ké chút ánh sáng. Tới giờ người ta tháo đèn về, đám sinh viên học ké cũng phải về theo, thật là thảm cảnh.

Mình theo bạn bè xí xọn đi học chữ I mấy lần, theo kiểu gọi của nữ sinh thời ấy là “đi câu cá”. Đầu buổi học thì đông lắm, nhưng rồi các nàng cứ theo tiếng gọi tình yêu ngoài đồi cỏ may mà từ từ biến mất. Khoảng tám giờ tối, chữ I chỉ còn những sinh viên chăm học thực sự. Các bạn nữ đi chung với mình cũng đã biến mất hết, còn mình ngồi im re trên ghế mà chẳng dám cười đùa, chẳng dám nghịch ngợm. Nhìn quanh, ai cũng cắm cúi học bài. Mình có trí nhớ tốt mà tính tình lại cực kỳ hiếu động nên tập vở mang theo đọc qua một lúc là thuộc, ngồi lâu quá thấy ngứa miệng, thừa thãi chân tay. Thật là khổ sở. Vậy mà còn bị bạn chọc quê:

“Nhìn tướng mi cắm cúi ngồi học, tụi con trai tưởng mi là dân chuyên gạo bài”.

“Ta đi ngoài hồ nhìn vô, thấy mi cứ nghiêm nghị dán hai con mắt vô sách mà tức cười”.

“Đi lên chữ I câu cá mà ngồi thẳng đơ như sư bà tụng kinh, ôm khư khư cuốn kinh, làm gì có cá nào dám bơi tới gần.”

Bạn bè chê như vậy là biết mình yếu kém cỡ nào rồi.

Đó là đi thả câu trực tiếp, có con mồi tại nơi thả.

Nữ sinh còn một cách khác, gọi là thả câu gián tiếp. Con mồi đi chơi chỗ khác, để lại cuốn tập trong phòng chữ I cho mấy con cá… nhát gan có cơ hội. Các anh còn than vãn gì nữa hông? Tụi em tạo đủ cơ hội cho luôn mà không chịu cắn câu nữa thì thôi. Nghĩ mà buồn quá trời.

Buổi chiều nữ sinh lên chữ I bỏ tập xí chỗ, mỗi đứa có một chỗ ngồi cố định như đặt thùng thư cố định. Các em bỏ tập xong thì lãng đi nơi khác để mấy anh đừng… run. Buổi tối các em ghé qua gom tập, về tới phòng là háo hức mở ra xem có thư làm quen không. Anh nào để ý em nào thì lén bỏ thư vô tập em đó. Có lần H phòng 10C nhận được thư nhưng nó đọc xong thì cười ầm lên. Lá thư bằng một phần tư trang giấy học trò, được gấp làm đôi, với hàng chữ rất thẳng: “Vở sạch nhưng chữ chưa đẹp, cố gắng lên em nhé”. Người viết thư hẳn là một sinh viên văn hay chữ tốt, rất nghiêm túc, không biết bây giờ anh ấy ở đâu.

Mình cũng lên chữ I thả tập với bạn bè, cũng ngồi đó một giờ cho người ta thấy mặt, ý là: “Em ngồi đây nghe anh, thùng thư của em ở đây nghe.” Nhưng số mình xui lắm, buổi tối lấy tập về mà không có lá thư nào 😰. Suốt 4 năm rưỡi ở đại học mình cũng cố gắng nhiều lắm, ai nói mình vô tình là oan nha.

*

Võ Thu Phương TT11

Hình: Tháng 3 - 2024 về lại trường, ngồi chữ U nhìn ra chữ I, mơ tưởng thời đi câu cá. (Mà chẳng được con cá nào).

*

Đây là loạt bài được viết từ năm 2018 trên facebook cá nhân của Võ Thu Phương, tác quyền thuộc về tác giả và trang Nông Lâm – Một Thời Để Nhớ.

Nông Lâm - Một Thời Để Nhớ | CƯ XÁ NỮ ĐẠI HỌC NÔNG LÂM NHỮNG NĂM 1985-1990 | Facebook

 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét