Thứ Tư, 12 tháng 6, 2024

Cư xá Nữ đại học Nông Lâm những năm 1985-1990 Phần 8: Một thời để yêu – Một thời để nhớ

 


Đi qua những năm tháng đói nghèo, khổ cực điều đẹp đẽ vĩnh viễn tồn tại trong lòng mỗi nữ sinh Nông Lâm là chữ TÌNH.

Trước tiên phải nói về tình bạn.

Cái thời không phân biệt giàu nghèo, giai cấp, địa vị… tụi mình đến với nhau bằng sự cảm thông, bằng tình thương yêu trong sáng. Mình chơi với bạn mà không hề quan tâm chuyện nhà bạn có mấy mẫu đất, ba mẹ bạn làm tới chức gì, dòng họ bạn sang hay hèn, lý lịch bạn quốc gia hay cộng sản, mỗi tháng bạn có bao nhiêu tiền cứu đói… Không. Trong tất cả những điều kể ra ở đây, chưa bao giờ mình để ý tìm hiểu bất cứ điều nào. Nhưng mình biết bạn đang yêu ai. Mình biết bạn thích đàn hay thích hát, thích tắm buổi sáng hay tắm buổi tối. Mình biết bữa cơm của bạn hôm nay có trứng hay có rau. Mình biết bạn đau vì một mối tình lặng lẽ chia xa hay đang hạnh phúc. Mình biết mặt bạn vừa nổi thêm cái mụn nho nhỏ.

Chỉ như vậy mà tụi mình yêu nhau. Bạn cùng lớp, cùng phòng yêu nhau. Bạn cùng khoa, cùng tầng yêu nhau. Bất kể xấu đẹp, bất kể giàu nghèo, bất kể tương lai, bất kể gốc gác. Đứa có cha đi cải tạo về vẫn chia với đứa có cha là liệt sĩ chén cơm, muỗng nước mắm. Đứa không có người yêu vẫn hùng hục chạy lên, chạy xuống cầu thang báo tin cho đứa có hai ba người yêu đến tìm. Đứa có một tấm áo dài trắng duy nhất sẵn sàng nhường cho bạn mặc trước một ngày đi báo cáo tốt nghiệp.

Ra trường rồi, tất cả chúng ta ít nhiều đều thay đổi. Đồng tiền, địa vị, giai cấp… có thể làm ánh mắt nhìn nhau không còn trong trẻo nữa. Sự ganh đua, hào nhoáng có thể lớn hơn lòng chân thành. Buồn vui sóng gió cuộc đời đều đã nếm trải, giờ đây nhớ về tuổi thanh xuân trong ngần lòng đầy bồi hồi, tiếc nuối.

Người ta chỉ có một lần trong đời để gặp được những người bạn như vậy.

*

Nói về tình bạn thì không thể không nói về tình yêu.

Chuyện tình yêu mình nói dở lắm. Mình là tay bút “máu lạnh” chuyên về thriller, horror, rất ít khi viết về tình yêu. Suốt những năm tháng học ở Nông Lâm cũng không có mối tình nào. Ở đây, mình kể cho bạn nghe cái nhìn khách quan của mình, để bạn nhớ lại một thời đã yêu (còn cụ thể hơn thì, chuyện người nào người đó tự nhớ, tự kể nha).

Đồi Nông Lâm thời đó có khung cảnh đẹp đến độ hoang đường. Ai không yêu một lần là dại. Bao quanh các cư xá là những hàng dương thênh thang, những cánh rừng điều rủ bóng ngọt ngào. Đêm trăng sáng đồng cỏ may lại càng thêm huyền ảo. Tụi mình hay nói đùa: yêu nhau cho đến lúc áo em vướng hoa cỏ may.

Cây cỏ may chỉ cao ngang đầu gối. Bạn nào đi chơi đêm về mà áo vướng hoa cỏ may là biết tình đậm như mật rồi.

Thật vậy. Mới làm quen thì chỉ luẩn quẩn trong cư xá. Chuyện hẹn hò này gần như được các phòng đầu hành lang lên lịch, theo một thỏa thuận ngầm của chị em.

Thứ Ba, chị T hẹn anh H.

Thứ Tư chị H hẹn anh T…

Buổi tối nào, cặp nào đứng ban công, bạn bè biết hết, nhưng tụi mình nhất quyết mang theo bí mật về chốn quên lãng. Bây giờ có hỏi cũng không khai.

Rồi tránh xa bạn bè trong phòng một chút, công khai mà lại riêng tư, đôi bạn dắt nhau lên sân thượng núp bóng hàng liễu tâm tình. Phải quen đến độ nào, phải qua một quá trình tìm hiểu đủ dài, chàng với nàng mới dắt nhau ra đồi đi lang thang.

Cả ba cư xá nam mà chỉ có một cư xá nữ, nên tất cả sự chú ý dồn vào cư xá nữ cũng là chuyện thường tình. Anh nào huênh hoang nói “không thèm” sang cư xá nữ chơi là vì anh không lỡ vướng vào sợi tơ lòng của em nào thôi. Vướng vào rồi, tơ lòng trói chân không gỡ được đâu, tình yêu thời sinh viên mê cuồng lắm. Anh nào khoe có ba, bốn mối tình với cư xá Nữ thì chắc là hoang tưởng đó. Học có bốn năm ở trường, làm gì cặp được mấy cô.

Tuy tỉ lệ là ba nam một nữ, nhưng sự thật là có nhiều nữ sinh suốt bốn năm rưỡi hay năm năm ở trường không có mảnh tình rách vắt vai nào. Mình là một ví dụ, chạy loanh quanh suốt bốn năm rưỡi trong trường mà không yêu ai, cũng không được ai yêu. Phòng 8 người của mình có đến 5 người suốt mấy năm học cũng không có người yêu, dù nữ sinh lớp TT11 rất xinh. Tỉ lệ không yêu là 5/8. Cho nên khả năng có được người yêu cư xá Nữ của các anh rất thấp.

Anh nào kể ra ba, bốn mối tình với cư xá Nữ chắc là tình trong mộng thôi. Dù anh có đẹp trai, can đảm tới cỡ nào thì số lượng nữ sinh chịu yêu vẫn quá ít cho anh ghi thành tích.

Tuy nhiên, có người yêu hay chưa có người yêu, nam sinh vẫn cứ tìm cơ hội sang xứ sở của tóc dài. Sang bắt ăn trộm cho nàng, dù là các nàng thừa sức bóp cổ thằng ăn trộm. Sang xách nước cho nàng lên tầng C, dù là nàng đi lao động một ngày kéo ba mươi thùng nước giếng. Sang đóng giúp nàng một cái đinh dẫu biết rằng nàng có thể tự đóng hai chục cái đinh lên tường. Sang hỏi nàng có muốn gửi giúp thư về nhà không, mà biết là nàng mới về quê lên hôm qua.

Hàng mít trồng trước cư xá nữ vì vậy mà qua bao mùa bị các chàng thay nhau dẫm gốc không đậu trái nổi. Cây mít nào cũng to đùng, khỏe hùng hục, mà toàn ra hoa đực.

Dịp cuối năm cư xá nữ lại càng nhộn nhịp hơn. Các nam sinh kéo sang cư xá nữ mượn cớ là sang chúc Tết trước khi về quê. Các anh cứ làm như không bịn rịn chia tay ai đó thì không về quê được. Đa phần là những sinh viên chưa có người yêu, họ đi từng nhóm tới chia tay cả phòng. Có người đến chỉ để nhìn mặt người mình thương thầm, để ngập ngừng nói một câu chúc Tết.

Bên cư xá C thời Cơ Khí 8 còn ở trường, cứ dịp cuối năm là có màn “tổng kết” rất hoành tráng. Cả lớp CK 8 kéo ra ban công hướng nhìn qua cư xá nữ, rồi la lên kinh khủng. “Đây là đài phát thanh CK8, tiếng nói phát đi từ sân thượng cư xá C”. Sau đó là bản kể tội và khen thưởng cụ thể các phòng, các cá nhân bên nữ.

Cư xá nữ có nhiều tội rất tức cười như tội tạt nước trúng anh Cửu Dần đi ngang cư xá, tội có các anh sang chơi mà nhiều em làm lơ lấy tập ra học… Mục tiêu CK 8 khi ấy thường nhằm vào khoa CNTY, vì các nữ sinh khoa CNTY khi ấy rất đẹp, rất kiêu kỳ lại giỏi văn nghệ. Phòng nào, cá nhân nào bị CK 8 gọi đích danh là hoảng, là quê, là mắc cỡ… là muốn khóc. Giỡn ác như CK 8 thật ra chỉ là một kiểu bày tỏ tình cảm lạ đời: “Mấy anh rất quan tâm đến mấy em.”

Không quan tâm sao được, ba cư xá nam chỉ có một cư xá nữ thôi mà.

Quan tâm nhiều hơn nữa thì ngồi chờ nàng ở quán chị Huệ, dàn binh trước chữ U chặn đường làm quen, buổi tối lên chữ I tiếp cận mục tiêu… có người thì tặng phong lan. Bao nhiêu là cách để làm quen, để có những mối tình đẹp như thơ.

Cư xá nữ ngày ấy có rất nhiều mối tình đẹp, tiếc là ra trường chỉ còn vài mối cột chặt với nhau. Nguyên nhân tan rã thì vô thường lắm, chẳng có hoàn cảnh nào giống hoàn cảnh nào. Nhưng ở thời điểm đó, nhìn về tương lai chẳng đứa nào thấy bến bờ, muốn giữ được người yêu rất khó.

Dòng sông nào đưa người tình đi biền biệt.

Biệt ly nào không muộn phiền trên dấu môi.

Hơn ba mươi năm, vật đổi sao dời. Khung cảnh ngày cũ bây giờ đã tan tác, những hàng cây ghi dấu kỷ niệm cũng không còn, nhưng mình tin rằng trong lòng những người tình xưa: một khung trời đại học vẫn lãng mạn êm đềm. Phải không cố nhân?

*

“Đồi Nông Lâm trong trái tim em”

Võ Thu Phương – Lưu Thủy Hương

*

Đây là loạt bài được viết từ năm 2018 trên facebook cá nhân của Võ Thu Phương, tác quyền thuộc về tác giả và trang Nông Lâm – Một Thời Để Nhớ.

Nông Lâm - Một Thời Để Nhớ | ## Cư xá Nữ đại học Nông Lâm những năm 1985-1990 | Facebook

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét