Cuối tháng 11, trời đã sớm
sang đông. Buổi chiều chưa đến mà bóng tối trùng điệp kéo về vây phủ. Gió thổi
qua những cánh rừng mù sương vắng vẻ thì thầm lời đe dọa. Mà Berlin nhiều rừng
lắm, người đi bộ có muốn tránh băng qua rừng cũng khó. Rừng ở khắp nơi, miên
man là rừng, lan vào từng khu phố cổ kính.
Thành phố thủ đô nằm lọt thỏm trong vùng rừng bạt ngàn của bang Brandenburg, như là một ốc đảo. Muốn ra khỏi Berlin phải chạy xe xuyên qua những cánh rừng mịt mùng. Mùa hè những con đường xanh thẳm, mùa thu vàng rực cháy. Mùa đông, rừng Berlin u tối lạ thường.
Bởi vậy mà tôi không
thích mùa đông. Ngoài cái lạnh cắt da, ngoài bầu trời vần vũ mây đen, Berlin bỗng
chường ra một bộ mặt khác. Một bộ mặt tăm tối và ma quái. Là vì những cánh rừng
cùng với tiếng kêu khóc u uẩn của ngàn lau, tiếng thở than rạn vỡ của những
cành xương khô, bao giờ cũng tạo nên trong lòng nỗi bất an sâu thẳm.
Chỉ có một mình tôi, trên
con đường quanh co dưới những gốc sồi già. Buổi chiều muộn đi làm về vội vã và
nhiều suy tư.
- Chị ơi! - Có ai đó gọi
trong gió thoảng.
Nhưng có ai đâu, con đường
tắt này luôn vắng vẻ.
- Chị ơi! Cho em đi cùng
một đoạn nhé. Ở đây vắng vẻ quá.
Người phụ nữ đi bên cạnh
bỗng cất tiếng nói. Rõ ràng là, tôi chỉ ở đây một mình. Rõ ràng là, tôi đi quá
nhanh, hơi thở của tôi vang lên dồn dập. Chỉ có một mình tôi thở. Bên cạnh chẳng
có ai.
Cô ấy lại nói:
- Em đi cùng chị cho đỡ sợ,
chị ạ.
Bây giờ thì tôi thấy cô ấy.
Trăng lên từ bao giờ. Ánh trăng xanh xao soi chiếc bóng đen của tôi dài ngoằng
trên đường. Chiếc bóng của cô ấy chấp chới lẫn trong lá khô và nó nhẹ bỗng, cứ
chực bay lên theo sương trắng. Đó là một người phụ nữ khoảng trên ba muơi,
khuôn mặt xinh xắn, dáng vóc gầy yếu. Đôi mắt của cô ấy đẫm nước. Ánh trăng
xanh soi lên vùng nước trong mắt, dường như mắt cô màu xanh.
Tôi thận trọng hỏi:
- Em sợ rừng hay sợ bóng
tối?
- Em sợ anh ta. Anh ta sẽ
đuổi đến đây.
Tôi rảo bước, nói vội
vàng:
- Nhưng chị cũng không bảo
vệ được em.
- Thế à? Thế chị chỉ nhìn
và không làm gì cả?
- Không. Chị cũng không
nhìn. Chị sẽ bỏ chạy.
Những chuyện rắc rối trên
đường rồi sẽ không dẫn đến bất cứ điều gì yên ổn. Có tiếng thở dài buồn hiu hắt.
Cái bóng vụt biến vào ánh trăng xanh. Tôi do dự gọi:
- Không… mà không. Chị sẽ
la lên. La thật to.
Cô vẫn không nói gì. Tôi
bực bội bảo:
- Ừ, thì chị sẽ ném đá
vào anh ta. Chị sẽ lấy cành cây khô đánh vào lưng anh ta. Không, như vậy nguy
hiểm lắm. Phụ nữ luôn yếu hơn. Tốt nhất là chị gọi điện thoại cho cảnh sát,
110.
Cô nghiêng nghiêng đầu ho
yếu ớt. Cổ cô lệch đi, trông rất kỳ dị, như cọng hoa héo rũ qua một bên. Nhưng
cô cười nhỏ, giọng nói tràn ngập yêu thương:
- Em đi đón thằng bé. Nó
chơi bóng đá cho câu lạc bộ người tàn tật.
- À. Chị biết một sân
bóng đá phía trước. Qua ngã ba là đến.
- Cháu nó mang giày màu
cam, chống nạng màu cam, chân trái bị liệt. Nhưng nó chạy nhanh lắm cơ. Nhanh
như con sóc ấy.
Ánh mắt cô long lanh sáng
ngời hạnh phúc, một thứ hạnh phúc màu xanh. Cô đứng đó, nhìn sững về phía trước.
Ánh đèn sân bóng hắt lên tàng cây khô một khoảng sáng mờ nhạt. Trên con đường
nhỏ, chiếc bóng thằng bé hiện ra, nó mang đôi giày thể thao màu cam, lắc lư chống
nạng. Cô đưa tay về phía nó, âu yếm nói:
- Mẹ đi đây, con ơi. Mẹ
phải rẽ vào lối bên này.
Tôi nhìn tấm bảng chỉ đường
xiêu vẹo bằng gỗ. Nó cũ lắm, đứng lẫn trong đám cỏ dại. Không ai dám đi vào đấy
ban đêm. Sống lưng tôi lạnh toát.
- Em đi vào đấy làm gì?
Sao em không đi đón thằng bé?
Cô cười thật nhẹ, nhẹ lắm,
như không còn hơi thở trong tiếng cười.
- Muộn rồi. Em không còn
thời gian nữa. Em phải đi đây.
Tôi biết con đường này dẫn
đi đâu. Ban ngày nó đã lạnh lẽo hoang vu rồi, ban đêm lại càng không có ai. Dĩ
nhiên là tôi sợ.
- Chị đưa em đi, may ra
hai đứa còn đỡ sợ.
- Không. Có con đường mà
mỗi người, cuối cùng, đều tự mình phải tìm đến.
Tôi không nghe tiếng cô
nói nữa. Chỉ còn lại mình tôi giữa không gian hoang vu thê lương. Ánh trăng
trên cao xanh ngắt lạ lùng. Tôi nhìn xuống tay mình. Bàn tay xanh lè trong veo
như thủy tinh.
Trăng ở đâu ra. Bây giờ mới
là sáu giờ chiều tháng Mười Một.
Gió rừng lạnh sởn da.
Buổi tối, đài truyền hình
đưa tin. Một phụ nữ trẻ ở Berlin bị người tình đánh trọng thương, cô nằm hấp hối
trong nhà suốt ba giờ đồng hồ. Khi đứa con trai đi đá bóng về, mẹ nó đã qua đời.
Suốt một tuần, tôi đứng ở
ngã ba đường chờ thằng bé. Tôi biết, nó mang giày thể thao màu cam, chống đôi nạng
màu cam. Nhưng thằng bé không đến, chắc nó không còn chơi bóng đá nữa. Ánh
trăng màu xanh cũng không trở lại trên cánh rừng.
Trong bóng chiều nhạt
nhòa u uẩn, tấm bảng gỗ chỉ đường vào nghĩa trang thành phố nghiêng hẳn sang
bên trái. Qua hết mùa đông này nó sẽ đổ gục xuống.
*
Hôm nay là 25 tháng 11,
ngày “Thế giới chống lại bạo lực đối với phụ nữ”. Cứ hai tiếng rưỡi
đồng hồ thì có một người phụ nữ ở Mexiko bị hạ sát. Cứ ba ngày thì có một người
phụ nữ ở Đức bị hạ sát. Cứ một năm có khoảng 87.000 người phụ nữ trên thế giới
bị hạ sát. Họ bị những người đàn ông trong gia đình tước đoạt sinh mạng
Xin đừng ngó lơ và im lặng.
Hãy lên tiếng chống lại bạo lực. Hãy giúp đỡ những người mà bạn biết là nạn
nhân.
INTERNATIONAL DAY FOR THE
ELIMINATION OF VIOLENCE AGAINST WOMEN
*
Võ Thu Phương - Lưu Thủy Hương
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét