Mail gửi đi một chùm, hồi âm rôm rả, nhiều lúc ôm bụng cười. Vui nhộn nhất là những cái mail của Hồ Cao Việt. Bậy bạ nhất là những cái mail của Phan Quang Danh. Tình cảm nhất là mail của Mai Nguyen Lan Phuong. Ngay thẳng nhất là mail của Nguyễn Phước Cẩm Hiền.Thời đó mình làm thơ nhảm rất nhiều. Toàn thơ chọc cười bạn bè. Tối nào cũng chong đèn vừa cười vừa viết. Bài thơ "Viết meo" cũng vào dịp này, nhưng để nằm trong mailbox, rồi thất lạc. May mà Bùi Lan Hương giữ lại cho. Trong đó, những chữ viết hoa là tên mấy bạn nữ trong lớp, có người nay đã về thế giới bên kia.
Đăng lại bài thơ cũ để mong giữ bạn bè ở mãi bên nhau, cho tới ngày không còn cái răng nào. Nha các bạn! “Răng mô ngày ấy mà không răng chừ”.
*
Một giây vườn điều

Viết meo để nhớ bạn mình
Bao năm thất lạc, mà tình vẫn xuân
Hiền Hương Hồng Thuỷ Kiển Vân
Trang Khâu một thuở tình thân âm thầm
Dung Phương Yến Lệ Điền Tâm
Tuổi hai mươi ấy, Hoa tầm Xuân xanh
Nụ tầm xuân biếc mong manh
Cho Ninh nuối tiếc trăng thanh ngày nào
Thoa rằng, tiếc cũng không vào
Tình Duyên thuở đó không chào mà đi
Hơn mười năm chớ ít gì
Nguyệt mà xế bóng, Nga thì xế theo
Xưa cơm tập thể đói meo
Cho nên mới có vòng eo khiêm nhường
Nửa đêm chẻ mấy vạt giường
Thổi cỏ mù mịt cơm thường sống nhăn
Ăn nhằm cục sạn gãy răng
Vậy mà dư sức lăng nhăng vườn điều
Bên anh nói sạo nói liều
Ăn cơm cư xá mà yêu như vầy
Cơm không bia rượu mà say
Tình thơ không ớt mà cay thấu trời
Đêm vô cư xá nữ chơi
Đèn em mất điện, bếp thời bị thu
Trưởng ban quản lý còn hù
Khám phòng bắt bọn rù rù ôm nhau
Yêu không ôm ấp là sao
Gạo không có lửa cách nào thành cơm
Đoàn viên đạo đức liệu hồn
Phải hô khẩu hiệu, không hôn, không rờ
Hành lang chuột chạy ngờ ngờ
Cầu tiêu cúp nước ngay giờ đánh răng
Thấy em xách tập đi ngang
Muốn kêu một tiếng nhưng răng chưa chà
Quần sao lủng đáy vậy cà
Tổ cha đám chuột tưởng là ổ rơm
Mở nồi nguội lạnh cạo cơm
Sống nhăn cứng ngắc từ hơn ba ngày
Quê nhà lũ hạn dài dài
Mẹ già không gửi tiền xài cho con
Không tiền tình vẫn ngọt ngon
Gạo không đủ lửa vẫn còn cầm hơi
Bây giờ ta đã đổi đời
Thắt lưng nới rộng, cửa dời lớn ra
Rượu bia hoa hậu ta bà
Mấy đứa con gái nói ra toàn tiền
Lòng mơ gặp lại bạn hiền
Không ngờ thấy bạn nối liền cổ mông
Mặt mày hết mụn hết lông (tơ)
Nhưng sao chân quạ chân công in đầy.
Bạn cười e lệ che tay
Đoan trang như những tháng ngày sánh đôi
(Thật tình, răng rụng hết rồi
Nhai cơm không nổi, xin thôi hôn chàng)
Cố nhân xin chớ la làng
Thơ này viết trước cho hàng chục năm
Tụi mình vừa khỏi tuổi băm
Lợi răng còn đủ để măm cháo gà
Rồi đây hai chục năm qua
Gặp nhau mới phải gọi bà gọi ông
Cố nhân nước mắt lưng tròng
Răng mô ngày ấy mà không răng chừ
Răng chi bà nói từ từ
Để tui còn phải cộng trừ chuyện xưa
Mười lần đứng đợi dưới trưa
Năm mươi lần đội trời mưa đi cày
Tám lần bà để leo cây
Nhưng rồi chỉ có một giây... vườn điều
*
Võ Thu Phương
Viết khoảng năm 2005, có chỉnh sửa.
#thononglamvothuphuong
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét