Thứ Sáu, 12 tháng 5, 2023

Bàn tròn thơ: Cơm sinh viên

 


Hồ Phương Trinh CN9

Võ Thu Phương TT11

Nguyễn Hoàng CK10

°
Phương

Đèn Sài Gòn ngọn xanh ngọn đỏ

Đèn Nông Lâm ngọn tỏ ngọn lu

Em lên học ở chữ U

Mưa dầm, cỏ ướt, khói mù, cơm khê.

°

Trinh

Cơm ở nhà còn chê ngon dở

Cơm Nông Lâm nín thở mà ăn

Dù cơm khê hoặc sống nhăn

Chậm tay một chút, còn chăng hỡi người !

°

Hoàng

Nuốt một muỗng nên cười hay khóc

Dù ra sao ráng học thành tài

Ngẫm hoài cái chữ ngày mai

Ngẫm hoài cái chữ tương lai đâu rồi.

°

Phương

Tương lai đâu đó ngoài đồi

Cơm lưng nửa bát, một nồi rau xanh

Căn tin miếng thịt mỏng tanh

Chưa qua khỏi miệng đã thành hư vô.

°

Trinh

Chàng đang tuổi trẻ chí to

Mặc bao gian khổ vẫn lo học đều

Học thì học, yêu thì yêu

Chàng nàng đi bẻ củi điều nấu chung.

°

Hoàng

Đêm về suy nghĩ mông lung

Rồi mai, rồi mốt có cùng nữa chăng

Bẵng đi mấy chục mùa trăng

Giờ đây tiếc lúc tung tăng vườn điều.

°

Phương

Vườn điều có, tình yêu không có

(Đừng gài em chỗ khó nha anh)

Ừ, thì gió mát trăng thanh

Em lên sân thượng … nấu canh rau dền.

°

Trinh

Canh rau dền ngọt lại mềm

Anh chan em húp êm đềm bên nhau

Dù cho tình chỉ mưa mau

Canh rau dền sẽ khắc sâu khối tình.

°

Phương

Bỗng kiểm tra thình lình cư xá

Bếp điện mau hối hả thủ tiêu

Cơm sôi lửa đỏ giấc chiều

Giấu trong rương sách thiếu điều thành than.

°

Hoàng

Bấy giờ hai đứa hoang mang

Tiếp tục chuyện khác hay bàn chuyện ăn

Bụng thời vẫn cứ băn khoăn

Cơm canh chưa có lăn tăn nỗi gì.

°

Trinh

Đói lòng lên học chữ I

Ngồi nhìn sách vở nhớ khi chung nồi

Anh ơi em sắp xỉu rồi

Thôi ta đi dạo quanh đồi Nông Lâm.

°

Hoàng

Nhìn em trong dạ vui thầm

Thôi chìu em tí chắc không lỗ gì

Dù ngày mai có môn thi

Hôm nay anh quyết vẫn đi quanh đồi.

°

Phương

Hái rau muống trộm thôi mà bảo

Hẹn hò em đi dạo loanh quanh

Trăng thanh soi bóng mấy anh

Tay dao, tay rổ, người canh, người lùa.

°

Trinh

May quá trời sắp mưa rồi nhỉ

Mong làm sao có tí “đạm bay” (*)

Rau muống thì nấu canh chay

“Đạm bay” rang mặn đủ đầy chất tươi.

°

Hoàng

Trên môi em nở nụ cười

Anh mời cháo cóc thịt tươi hơn nhiều

Người ta nói cái đường yêu

Đi qua bao tử thắng nhiều hơn thua.

°

Phương

Dọa thấy sợ, đâu ưa thịt cóc

Mới nghe qua muốn khóc, giận liền

Làm quen thì phải hiền hiền

Rủ ăn thịt cóc, cảm phiền đừng quen.

°

Trinh

Anh có muốn bon chen cưa cẩm

Thì phải tìm món đậm đà hơn

Đồi Nông Lâm lắm mít non

Quá nhiều tay rớ, có còn đến anh !

°

Hoàng

Đời không thể có thành không chiến

Nhưng tình yêu đâu phải chiến tranh

Anh đây chỉ có lòng thành

Món ngon đâu có mà dành cho em.

°

Phương

Tại cháo cóc nên duyên hết vội

Nên ăn chay tạ tội cậu Trời

Để em yên học cho rồi

Rủ rê những chuyện lôi thôi không hà.

°

Trinh

Bụng đang đói sao mà ngồi học

Em ơi mình đi thọc mít non

Đem về luộc khéo cho ngon

Củi, dầu vừa hết, bẻ luôn vạt giường.

°

Hoàng

Cái phòng ở thấy thương quá đỗi

Đỡ vạt giường còn mỗi ba thanh

Cá vừa vớt trộm rất nhanh

Đưa ngay lên luộc không hành, không tiêu.

°

Phương

(Sao cứ ép vần “iêu” không vậy ?)

Hết trộm rau rồi chạy sang hồ

Mấy em Thủy Sản mất đồ

Thấy anh Cơ khí là hô vang trời.

°

Trinh

Lòng anh luống những bồi hồi

Cá không gia vị sao mời em đây

Vần iêu tuy rất êm tai

Chữ liều lại bám anh hoài mới xui !

°

Hoàng

Thường thì gạo bốn người một ký

Thêm bó rau chấm tí nước tương

Ăn chay suốt mấy năm trường

Nên trời mới rủ lòng thương sau này.

°

Phương

Chụm cỏ ướt đong đầy nước mắt

Bếp điện vừa bị bắt tịch thu

Nồi cơm bốc khói mịt mù

Nửa khê, nửa sống, nửa tu, nửa tù.

°

Trinh

Ngày thì học lu bù hai buổi

Chiều về đi lượm củi nấu cơm

Tu, tù chịu đựng sớm hôm

Thứ gì ăn được ta gom nấu liền.

°

Hoàng

Vẫn có lúc làm duyên, làm dáng

Mời em đi ra quán ăn chè

Lúc về thì mới canh me

Khều khều cô chủ “ghi nghe” cười trừ.

°

Phương

Răng mà tới bây chừ mới kể

Một em thôi thì dễ anh rồi

Mười em cùng kéo ghế ngồi

Mà toàn đám bạn lắm lời vô lo.

°

Trinh

Đời sinh viên bữa no bữa đói

Mà lòng luôn phơi phới yêu em

Ăn chè thì nợ tăng thêm

Nợ thì mặc nợ, êm đềm bên nhau.

°

Phương

Buồn vui đó làm sao kể xiết

Tuổi hoa niên vừa biết yêu người

Rau non, tình dại một thời

Để thương để nhớ bầu trời trong veo.


(*) Đạm bay : con mối, theo cách gọi của nam TY8.

#bàntrònnônglâm

Nông Lâm - Một Thời Để Nhớ | Bàn tròn thơ:** CƠM SINH VIÊN** | Facebook

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét