Đọc mấy câu chuyện vui thi cử của các bạn, tui chợt lụm lại được vài mảnh ký ức cũ cũng muốn chia sẻ.
Chuyện 1 : của chính chủ
nhé.
Khoa CN tụi tui có một phân khoa rất đáng sợ bao gồm 2 môn học chính làm nền tảng cho một chuyên ngành lớn : Chăn Nuôi Đại Gia súc. Đó là môn Trồng Trọt Cơ Bản/ năm II và môn Đồng Cỏ/năm III. Hai môn này bọn tui thường rớt như sung rụng vì có phạm vi bài học quá rộng trong khi tụi tui được học kiểu cỡi ngựa xem hoa. Thầy muốn cho rớt thì cứ hỏi sâu một chút là rớt ngay thôi! Hai môn này có 3 thầy thường ngồi chung hội đồng thi vấn đáp. (Haizza... Cái trí nhớ lủng lỗ chỗ kỳ lạ của tui bi giờ không nhớ nổi tên các thầy mà lại nhớ rõ hình ảnh các thầy trông ra sao … (!!!) Các bạn nhớ thì bổ sung dùm chỗ trống này nhé. Thanks.)
Bi giờ trí nhớ của tui tệ
đến nỗi ông hàng xóm của tui thường trêu là sẽ có ngày ổng muốn vào nhà phải
trình ID chứ nếu không e rằng tui không cho vô (vì không nhớ ra ổng) nhưng
hồi ấy tui nhớ siêu lắm. Tui không dành nhiều thời gian cho bài vở lắm vì thực
ra tui đâu có học bài, tui chụp ảnh chúng! Khi thi, tui chỉ lôi chúng ra y như
bi giờ ta hay lôi mấy file đã lưu trong bộ nhớ máy tính í. Sau đó thì quên tuốt
luốt. Do vậy tui qua đẹp môn TTCB. (Tay lừa đảo siêu hạng mừ !!! Có lẽ nhờ vậy
tui được nương tình môn thứ 2). Hôm thi môn ĐC, tui thuyết trình làu làu đề tài
tôi rút thăm được, trả lời mọi câu hỏi được hỏi mà không hề ngắc ngứ. Các thầy
có vẻ hài lòng. Sau đó, thầy An, dạy môn Đồng Cỏ, thủng thỉnh khom người nhặt
lên một nhánh cây gì đó trong cái thùng để dưới gầm bàn, hỏi : “Hãy nói về loại
cây này?” Chời! chuyện nhỏ! Tui thao thao tất tần tật về cái cây ấy. Thầy lại lấy
một nhánh cây khác, khuôn mặt tỉnh như không. Tui lại nói không sót thứ gì về
nó. Thầy lại lấy một nhánh cây khác nữa… Khoảng 7-8 lần như thế. Tôi lấy làm lạ,
nãy giờ thầy có hỏi ai nhiều vậy đâu, thường chỉ có 1 cây thôi à. Rồi cũng
xong, tui ra ngoài vui phơi phới. Mấy bạn cùng lớp đang đứng lố nhố trước cửa
phòng thi nhìn tui là lạ, chị bạn khều tui, gương mặt lo lắng: “Biết nãy giờ
nói gì hông?” Tui tròn mắt, “Em trả lời được hết mà!” Chị bạn thở dài: “Vấn đề
là, O. nói trật lất toàn bộ tên các loại cây rồi… Cây nọ xọ cây kia hết trơn…”
Ôi trời! tui nghĩ mình xong đời rồi!
Cuối cùng, thầy cho 8 điểm.
Tui thoát chết. Chắc thầy thương tình tui thuộc bài nhưng thiếu thực tế tí thôi
mà!
Chuyện 2 : Không chính chủ,
nhưng là nguyên nhân gây vô số tội.
Lớp tui có cô bạn vở sạch
chữ đẹp nhất lớp. Và cũng vì thế bạn ấy không thể tốc ký được. Bạn ấy tin tưởng
vào tui nên thường mượn ghi chép của tui để điền vào những chỗ không ghi kịp lời
thầy giảng. Thú thực là, ghi chép của tui tuy khá đầy đủ nhưng lại rất khó đọc
vì ngoài viết tháu, lại còn dùng đủ thứ ký hiệu.
Một lần, hôm ấy là ngày
thi môn Di truyền-Giống. Thầy Đặng Quan Điện là chủ hội đồng thi, bạn ấy bốc
trúng đề tài về vùng giống /quần thể giống. Chúng tôi ở bên dưới nghe bạn ấy
nói về vùng giải phóng trong quần thể với một tư thái đĩnh đạc rất ư là tự tin
mà chẳng hiểu bạn muốn nói gì. Vị giáo sư đáng kính ngồi im lặng lắng nghe
không hề ngắt lời. Khi bạn ấy thuyết trình xong, thầy từ tốn hỏi: “Trò đã nói về
vùng giải phóng rồi, thế còn vùng tạm chiếm thì sao? Có ảnh hưởng gì đến quần
thể không?”
Lạy Trời, lúc này thì tui
đã hiểu ra, tui đã viết tắt chữ “giống” bằng chữ gg với dấu ^’, chữ viết quá xấu
nên bạn ấy đã diễn dịch nhầm thành “giải phóng”.
Thiện Tai! Thiện Tai!
Không biết bạn ấy có qua khỏi môn ấy không nữa, tui quên mất tiêu rồi, chỉ nhớ
câu chuyện thui! Thành thật xin lỗi, nếu bạn còn nhớ.
Cao Kim Oanh – CN10
Nông Lâm - Một Thời Để Nhớ | CHUYỆN VUI THI CỬ | Facebook
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét