truyện dài
Lâm 10 đi thực tập liên
miên, Cơ Khí không tiếp cận được, bạn bè lần lượt từ giã sân banh. Võ cô nương
không còn dịp chơi thể thao đều đặn mỗi tuần.
Dạo này cô nương thường về nhà sớm, dẫn bạn Bốm đi ăn cỏ. Gọi đúng là đi chăn
bò. Nhưng nghe bình dân quá. Cô nương thích sang hơn một chút, nên tự nhủ là đi
chơi với bò. An nhàn, thư thái lắm.
Bốm là tên cô nương đặt
cho con bò, ngoài hai đứa ra không ai biết cái tên này. Vùng Tam Hà bắt đầu có
gia đình nuôi bò sữa, Võ cô nương được người quen ưu ái giao cho chăm một con.
Tên Bốm có nghĩa là con bò có đốm, hai đứa cùng thích cái tên bí mật đó.
Trên miếng đất bỏ hoang cỏ
cao ngút ngàn, con Bốm đi lang thang, nó tìm gặm cái mà nó muốn. Võ cô nương nằm
trên nhánh điều đọc sách. Đó là những giờ phút êm đềm nhất, là những khoảnh khắc
mà mình không sống trong cái thế giới mà mình được sinh ra, rồi phải vật lộn với
trăm ngàn thứ rắc rối. Cô nương sợ cái thế giới đó, lúc nào cũng thấy nó bất
toàn và xa lạ.
Cảm giác mình là chính mình, cô đơn bất tuyệt bao giờ cũng kỳ thú, ngỡ ngàng.
Người ta cởi cái vỏ bọc sù sì của mình để bước sang một thế giới yên tĩnh khác,
nhẹ nhàng khác, những lúc đó tâm hồn con người như bị phơi bày. Những lúc đó,
con người thật chỉ là một con ốc nhỏ không có lớp vỏ bảo vệ. Nó tội nghiệp lắm,
yếu đuối lắm.
Ở đây chỉ có cỏ hoang, côn trùng và những tâm hồn yếu đuối.
Khi được sống thật với mình, cuộc đời an nhiên làm sao.
Nắng soi lung linh qua vòm lá, tản mát trong vùng không gian tĩnh lặng. Nắng
soi qua vòm lá điều là những vòng tròn to to. Nắng rơi xuống vòm hồng quân là
những đốm góc cạnh. Thế giới của nắng cũng khác nhau, thế giới con người cũng vậy.
Nó khác lắm, đa dạng lắm. Chỉ khi nào người ta đủ can đảm, đủ tĩnh lặng, người
ta mới ngồi yên để nhìn thấy con người khác của mình. Và, có thể nói chuyện với
con người khác đó.
Con Bốm cũng khác, nó biết nói:
- Người ta đọc sách nhiều để ngơ ngẩn như vậy sao?
- Ừ, đọc để ngơ ngẩn rồi thoát đi.
- Đi đâu?
- Đi tìm chính mình.
- Để làm gì vậy, ta?
- Không có cuộc tìm kiếm nào thú vị như vậy, dai dẳng như vậy. Nó là một hành
trình không bao giờ chấm dứt.
- Ai nói vậy?
- Bergson, Freud hay Sartre…
- Mấy ông đó có ăn thịt bò không?
- Chắc có.
Võ cô nương phì cười, câu chuyện hóa ngộ nghĩnh. Con Bốm nhìn xa xăm, chắc nó bị
cô nương cấy mấy tư tưởng hiện sinh tạp nhạp, lẫn lộn vô đầu, nên nó hoang
mang. Thấy có lỗi với nó quá, lẽ ra con bò chỉ nên ăn cỏ, sinh con và để cho chủ
vắt sữa. Con người bình thường cũng vậy thôi, ăn cơm, sinh con và vắt kiệt sức
mình.
- Mày đừng nghĩ nhiều giống như tao, Bốm. Không có cuộc đời nào vĩnh cửu.
- Bởi vậy, không nên nhút nhát quá, mất thời gian.
- Tao cố gắng nhiều rồi, nhưng chưa bao giờ đủ can đảm.
Con Bốm cười như phô mai đầu bò:
- Mày có phải là đứa can đảm đâu mà cố. Mọi cố gắng chỉ làm cho mày trở nên kỳ
dị trong mắt người khác.
- Ừ, tao biết. Tao kỳ dị, và nhiều người không ưa kiểu kỳ dị của tao.
Cuối cùng rồi kẻ hiểu mình nhất vẫn là con bò của mình. Vuốt ve cái đầu mịn
màng của con Bốm, thấy lòng bình yên.
*
Khu vườn hoang này ngày xưa của một cô giáo rất đẹp có cái tên rất đẹp. Cô khoảng
chừng hai mươi lăm tuổi. Không biết vì lý do gì, cô giáo trẻ người Sài Gòn bị
đày về vùng quê hắc ám này, phải dạy dỗ cho một đám học trò mặt bám đầy đất, miệng
đầy tiếng chửi thề. Ba chị em của Võ cô nương cũng từ nơi khác bị lưu đày về
đây, lòng đầy hoang mang. Riêng Võ cô nương thì nhiều sợ hãi, vùng quê này xa lạ
quá, đám con nít trong vùng hung dữ quá.
Chắc cô giáo cũng có cảm giác như vậy, cô không thuộc về cuộc sống ở đây, nhưng
cô cố gắng tiếp cận nó. Ngoài giờ đi dạy về, cô giáo hay chơi với đám con nít bị
lưu đày trong xóm, vì buồn, vì sợ cô đơn, vì muốn níu kéo cuộc đời.
Cho đến một ngày, em trai của cô xuất hiện. Gã con trai thành phố mắc võng nằm
dưới tán cây điều, ngay chỗ cô nương ngồi chơi với con Bốm. Gã ôm đàn hát những
bản nhạc bằng tiếng Anh lạ hoắc. Bộ dạng của gã, những bài hát của gã xa lạ với
vùng quê hoang vu xung quanh, nó không ăn nhập gì tới cuộc sống ở đây, khung cảnh
ở đây.
Khi gã gặp chị Hai, gã cũng nghĩ vậy. Chị Hai cũng không ăn nhập gì tới cuộc sống
ở đây, khung cảnh ở đây. Chị Hai cũng không thuộc về cái vùng quê vùng quê
hoang vu này. Gia đình Võ cô nương không phải là người ở đây, chỉ lạc bước về
đây và chịu khốn khổ. Tiếng đàn của gã đuổi theo chị Hai, qua suốt một mùa hè nắng
vàng nhưng không đủ làm bước chân của chị xôn xao. Gã không đàn những bản nhạc
bằng tiếng Anh nữa, mà vì chị Hai gã chuyển sang hát tiếng Việt, Mộng Dưới Hoa.
Chưa gặp em anh vẫn nghĩ rằng
Có nàng thiếu nữ đẹp như trăng
Mắt xanh là bóng dừa hoang dại
Âu yếm nhìn anh không nói năng
…
Chiều nào gã cũng ăn mặc tử tế, nằm dưới gốc điều chờ, cứ thấy bóng chị Hai đằng
xa là gã rống lên thảm thiết: chưa gặp em... Chưa được mấy câu, chị Hai chạy xe
qua mất. Vì gã ráng la cho to để chị Hai nghe, nên tiếng hát của gã còn hơn tiếng
bò rống, cả làng cả xóm đều nghe và tức cười. Chị Hai đẩy xe vô cửa còn cười tủm
tỉm.
Rồi mùa hè qua đi, cô giáo không quay lại vùng quê này nữa, người em trai cũng
không quay lại. Họ biến đi như gió thoảng. Căn nhà lá bỏ hoang, sụp đổ dần. Khi
cô nương dắt con Bốm qua đó ăn cỏ thì căn nhà chỉ còn cái nền đất phủ kín hoa
ngũ sắc. Cây điều ngày trước anh con trai giăng võng nằm hát vẫn còn. Cây hồng
quân lá đỏ vẫn còn. Đám hoa hoàng anh vàng rực bên hàng rào vẫn còn. Chỉ thiếu
tiếng đàn.
Khi câu chuyện này xảy ra
thì con Bốm còn chưa ra đời. Bây giờ cô giáo và người em trai lưu lạc ở đâu không
ai biết được. Bởi vậy mà khu vườn này mới đầy cỏ dại cho con Bốm rong chơi.
- Bốm, người ta có thể dùng tiếng đàn để bày tỏ tình cảm.
Con Bốm lười biếng nhai cỏ,
thờ ơ hỏi:
- Thiệt hả?
- Thiệt. Hồi đó, ở khu vườn
này từng có người gửi tiếng đàn cho chị Hai.
- Rồi sao?
- Tối hôm qua liên hoan đội banh, có anh chàng ngồi kế bên tao đàn bài “Khi ta
hai mươi”.
Khi ta hai mươi, yêu thương có trong ta chơi vơi
Nghe trong tim hát lên bao câu ca, chứa chan ngập tràn đầy niềm vui
Lòng nhớ ghi trong cuộc đời
Khi ta hai mươi, ta yêu gió, yêu mây xa xôi
Ta yêu sông nước mênh mang muôn nơi
…
- Chàng đàn bài đó tặng cho ai?
- Tao đâu có biết chàng tặng ai. Phải chi tao biết được. Nhưng chắc chàng đàn tặng… cho người khác.
Con Bốm ngoác miệng cười. Khi cười, nó lại cứ giống tấm hình quảng cáo phô mai
đầu bò.
- Tặng cho người khác thì mắc gì mình quan tâm?
- Không biết nữa… vì không có gì để nắm bắt tiếng đàn của người ta hết.
- Có bao nhiêu đứa hai mươi tuổi ngồi ở đó?
- Ơ! Chỉ có… một đứa thôi.
- Vậy là đứa đó ngu như bò.
- Nhưng nó cũng nói lí nhí được một câu, “ở đây chỉ có Phương hai mươi tuổi
thôi”.
- Rồi chàng nói gì?
- Thấy im re.
- Vậy là ở đó có hai con bò.
*
Võ Thu Phương TT11

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét