Hè về phượng nở đầy cây,
Chợt nghe xao xuyến tràn đầy trong ta.
Một thời thơ dại đã xa,
Hạt mưa gợi nhớ thiết tha ngọn Đồi.
Nông Lâm phượng cũng có đôi,
Tan trường bên gốc,ai ngồi đợi ai
Trúc đào ký ức khó phai,Gió lung lay lá bên tai thầm thì.
Dạt dào cảm xúc tình si,
Lặng nghe văng vẳng tiếng gì hỡi ve?
Thì ra ve hát gọi hè,
Giọt mưa tí tách gợi về xa xưa.
Cũng trong một thoáng ngày mưa,
Mênh mông nổi nhớ người xưa đâu rồi.
Một thời ta ghé qua Đồi
Mà sao khắc khoải không thôi trong lòng.
Mưa qua lối vắng làng Đông,
Có người vẫn đứng đợi trông em về.
Nghe lòng sao lạnh tái tê,
Vì thương dáng nhỏ đường quê một mình.
Chỉ anh mang nặng tâm tình,
Riêng em đâu biết ai nhìn trong mưa.
Nhiều năm vẫn nhớ chuyện xưa _
Và hình bóng cũ sao chưa nhạt nhòa?
Chạm vào nỗi nhớ Đồi xa,
Tiếng lòng vọng lại, người xa... chẳng tường!
Riêng mình nổi nhớ còn vương,
Nhớ nhung đến cả con đường em đi...
*****
LHC - CK 11
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét