*Căn phòng nhỏ xíu nhìn ra khoảng đất đầy cỏ dại lác đác hoa sao nhái. Những đóa hoa nhỏ có màu mặt trời làm ô cửa sổ sáng hơn, căn phòng bớt ẩm thấp hơn, nỗi nhớ nhà bớt quạnh quẽ hơn.Bốn đứa con gái ở cùng phòng, bốn miền quê xa cách, bốn cảnh đời khác biệt. Vậy mà thân nhau rồi thương nhau.

Lớn tuổi nhất trong phòng là chị Thu Ba. Tên Thu Ba của chị đơn giản là vì chị gái của chị tên Thu Hai, em gái chị tên Thu Tư. Quê chị ở miền Tây, muốn về quê chị phải vượt qua một quãng đường dài, vượt qua sông Tiền, sông Hậu bằng những con phà lớn. Nói chung là đường sá đò giang cách trở. Nhà chị Thu Ba không nghèo, có sạp hàng bán tạp hóa ở chợ quê. Cha mẹ chị không muốn cho con gái đi học cao, xa mà chỉ muốn con tập tành buôn bán, rồi sớm gả chồng cho con yên bề gia thất. Vì vậy mà chị em gái của chị học tới lớp 9 là cao nhứt, rồi nghỉ học. Chỉ có chị đòi học lên cấp ba cho bằng được. Sau khi chị tốt nghiệp lớp 12 cha mẹ chị không cho chị thi đại học. Chị vâng lời ở nhà phụ buôn bán nhưng vẫn âm thầm nung nấu ý muốn học đại học. Vừa phụ việc nhà, vừa ôn bài chờ cơ hội, đến năm năm sau, khi cha mẹ thúc ép gả chồng cho chị lthì chị đi thi đại học, rồi đậu và đi học. Chị Thu Ba đi học không được gia đình chu cấp. Mỗi kỳ hè chị về quê đi làm mướn hay buôn bán lặt vặt lấy tiền đi học nên chị sống rất eo hẹp. Tuy eo hẹp nhưng chị Thu Ba học giỏi, và vì lớn tuổi nhất phòng nên chị luôn mặc nhiên làm quân sư cho các em gái cùng phòng về mọi vấn đề.
°
Tối nay cư xá lại cúp điện. Bốn chị em mỗi người một góc giường, đeo đuổi những tâm sự riêng. Thùy nhớ nhà, nhớ má, nhớ ba, nhớ anh hai của Thùy. Không biết giờ này ba má ăn cơm chưa, anh hai có đỡ buồn chưa. Chị Mỹ lấy chồng đã gần cả năm rồi mà anh hai vẫn như người không hồn. Chủ nhật tuần rồi, lúc anh hai đưa Thùy ra bến xe để xuống trường, Thùy thấy anh hai ốm hơn nhiều lắm. Thùy nói: Hay anh hai nói ba má bán bớt nhà máy đi. Giữ lại một cái thôi. Giờ đâu có người phụ anh như trước, ý Thùy muốn nói chị Mỹ. Anh hai lắc đầu ngầy nguậy: “Anh làm được, nhỏ này lo làm gì”.
Ba má Thùy là chủ mấy cái nhà máy xay lúa ở Trảng Bàng. Mọi việc làm ăn của gia đình giờ đều một mình anh hai cáng đáng. Trước đây, lúc chị Mỹ chưa lấy chồng thì còn có người phụ anh lo trong ngoài, sổ sách.
Thùy yểu điệu từ tính tình đến giọng nói. Nước da trắng sáng và cái miệng chúm chím khi nói, khi cười, rất có duyên.
°
Chi là người Sài Gòn chính hiệu, rắn chắc, nước da nâu vì dang nắng hồ bơi, kiểu da nâu nhìn lâu mới thấy đẹp. Chi gia nhập Đồi Nông Lâm cũng do duyên số đưa đẩy. Năm đầu thi trường Dược rớt. Năm hai nghe lời giới thiệu của chú hàng xóm là tốt nghiệp Nông Lâm thì dễ xin việc, lương cao, học ở thành phố, được lãnh học bổng… Bạn bè không ai biết Chi thi Nông Lâm mà có biết cũng ngạc nhiên vì không dè có cái trường đó. Ngày vào Nông Lâm, cái gì đối với Chi cũng lạ lẫm, đặc biệt là chuyện ở nội trú, nơi được gọi là cư xá. Mặc dù thi lại nhưng vì học sớm nên Chi vẫn nhỏ tuổi nhất trong phòng.
Đối với chị Thu Ba thì Chi một điều chị, hai điều chị. Gia đình Chi không khá giả gì mấy, Chi có một đám em nhỏ nên chuyện gì cũng làm được, ngoại trừ làm cá. Gia cảnh như vậy nhưng do bản tính lạc quan nên Chi nhìn mọi việc đều theo hướng tích cực, kiểu chuyện gì rồi cũng có cách giải quyết.
Chi ít quan tâm đến chuyện yêu đương của mình nhưng rất hay nghe ngóng chuyện yêu đương của các chị em bạn bè, lâu lâu còn đưa ra những lời tư vấn như chuyên gia chuyên nghiệp.
Những buổi tối cúp điện Chi thường đi ngủ rất sớm. Thức khuya lại nhớ nhà, nhớ ánh đèn Sài Gòn, nhớ phố xá đông vui. Đôi lúc Chi tưởng như mình rơi vào thời kỳ đồ đá, sống trong bộ lạc của người nguyên thủy, hay là lạc vào hoang đảo với bầy người hì hụi đốt cỏ, đốt lá nấu ăn. Mặt mày đứa nào cũng nám đen như thổ dân.
°
Em ngồi trong bóng đêm tĩnh lặng. Ngọn đèn dầu duy nhất trong phòng soi vừa đủ một vùng sáng nhỏ nơi bàn học của chị Thu Ba. Đêm không trăng, khung cửa sổ trước mặt em tối đen và tĩnh lặng. Khoảng không gian trong căn phòng chật chội thu nhỏ lại trở nên nóng bức, ngột ngạt và tù túng.
Cư xá đã đóng cửa từ lâu, im lặng lê thê, chỉ còn có tiếng nước cống nhỏ giọt bên tường, tiếng chuột chạy rúc rích ngoài hành lang. Nhưng nếu em nhắm mắt lại, tiếng còi tàu hỏa sẽ lại vang lên khắc khoải. Căn nhà nhỏ cô quạnh bên đường rày xe lửa sẽ hiện ra. Ở đó có một người đàn bà ốm yếu gò lưng cuốc đất, thỉnh thoảng ngước mắt nhìn theo những chuyến tàu để trông ngóng một người đàn ông không bao giờ quay lại.
Gió Lào đốt bóng mạ liêu xiêu trên dòng nước cạn. Em nắm bàn tay mỏng tanh của mạ: “Con không muốn đi học mô, con không muốn xa mạ”.
Mạ dứt tay em ra: “Con đi đi, đừng để chỗ ni trói buộc cuộc đời con như cuộc đời mạ”.
Em chồm ra cửa sổ, cố giữ lấy hình dáng gầy còm xiêu vẹo đuổi theo đoàn tàu. Tiếng gọi của mạ lẫn vào tiếng bánh xe lăn rầm rập: “Ráng học nghe con”. Gió Lào đốt bóng mạ liêu xiêu trên cánh đồng nước cạn. Gió đem hơi nóng hừng hực lửa của miền Trung thổi lên ngọn đồi Thủ Đức.
Trong bóng đêm, nước mắt khô cằn ngấm xuống bờ môi mặn chát.
Mạ ơi.
*
Nhóm tác giả:
Lê Đình Dũng CK 12
Hồ Phương Trinh CN9
Huỳnh Kim Hải CĐ CK3
Mai Quỳnh Hương TS11
Nguyễn Hoàng CK10
Bùi Lan Hương TT11
Võ Thu Phương TT11

°
Tối nay cư xá lại cúp điện. Bốn chị em mỗi người một góc giường, đeo đuổi những tâm sự riêng. Thùy nhớ nhà, nhớ má, nhớ ba, nhớ anh hai của Thùy. Không biết giờ này ba má ăn cơm chưa, anh hai có đỡ buồn chưa. Chị Mỹ lấy chồng đã gần cả năm rồi mà anh hai vẫn như người không hồn. Chủ nhật tuần rồi, lúc anh hai đưa Thùy ra bến xe để xuống trường, Thùy thấy anh hai ốm hơn nhiều lắm. Thùy nói: Hay anh hai nói ba má bán bớt nhà máy đi. Giữ lại một cái thôi. Giờ đâu có người phụ anh như trước, ý Thùy muốn nói chị Mỹ. Anh hai lắc đầu ngầy nguậy: “Anh làm được, nhỏ này lo làm gì”.
Ba má Thùy là chủ mấy cái nhà máy xay lúa ở Trảng Bàng. Mọi việc làm ăn của gia đình giờ đều một mình anh hai cáng đáng. Trước đây, lúc chị Mỹ chưa lấy chồng thì còn có người phụ anh lo trong ngoài, sổ sách.
Thùy yểu điệu từ tính tình đến giọng nói. Nước da trắng sáng và cái miệng chúm chím khi nói, khi cười, rất có duyên.

°
Chi là người Sài Gòn chính hiệu, rắn chắc, nước da nâu vì dang nắng hồ bơi, kiểu da nâu nhìn lâu mới thấy đẹp. Chi gia nhập Đồi Nông Lâm cũng do duyên số đưa đẩy. Năm đầu thi trường Dược rớt. Năm hai nghe lời giới thiệu của chú hàng xóm là tốt nghiệp Nông Lâm thì dễ xin việc, lương cao, học ở thành phố, được lãnh học bổng… Bạn bè không ai biết Chi thi Nông Lâm mà có biết cũng ngạc nhiên vì không dè có cái trường đó. Ngày vào Nông Lâm, cái gì đối với Chi cũng lạ lẫm, đặc biệt là chuyện ở nội trú, nơi được gọi là cư xá. Mặc dù thi lại nhưng vì học sớm nên Chi vẫn nhỏ tuổi nhất trong phòng.
Đối với chị Thu Ba thì Chi một điều chị, hai điều chị. Gia đình Chi không khá giả gì mấy, Chi có một đám em nhỏ nên chuyện gì cũng làm được, ngoại trừ làm cá. Gia cảnh như vậy nhưng do bản tính lạc quan nên Chi nhìn mọi việc đều theo hướng tích cực, kiểu chuyện gì rồi cũng có cách giải quyết.
Chi ít quan tâm đến chuyện yêu đương của mình nhưng rất hay nghe ngóng chuyện yêu đương của các chị em bạn bè, lâu lâu còn đưa ra những lời tư vấn như chuyên gia chuyên nghiệp.
Những buổi tối cúp điện Chi thường đi ngủ rất sớm. Thức khuya lại nhớ nhà, nhớ ánh đèn Sài Gòn, nhớ phố xá đông vui. Đôi lúc Chi tưởng như mình rơi vào thời kỳ đồ đá, sống trong bộ lạc của người nguyên thủy, hay là lạc vào hoang đảo với bầy người hì hụi đốt cỏ, đốt lá nấu ăn. Mặt mày đứa nào cũng nám đen như thổ dân.

°
Em ngồi trong bóng đêm tĩnh lặng. Ngọn đèn dầu duy nhất trong phòng soi vừa đủ một vùng sáng nhỏ nơi bàn học của chị Thu Ba. Đêm không trăng, khung cửa sổ trước mặt em tối đen và tĩnh lặng. Khoảng không gian trong căn phòng chật chội thu nhỏ lại trở nên nóng bức, ngột ngạt và tù túng.
Cư xá đã đóng cửa từ lâu, im lặng lê thê, chỉ còn có tiếng nước cống nhỏ giọt bên tường, tiếng chuột chạy rúc rích ngoài hành lang. Nhưng nếu em nhắm mắt lại, tiếng còi tàu hỏa sẽ lại vang lên khắc khoải. Căn nhà nhỏ cô quạnh bên đường rày xe lửa sẽ hiện ra. Ở đó có một người đàn bà ốm yếu gò lưng cuốc đất, thỉnh thoảng ngước mắt nhìn theo những chuyến tàu để trông ngóng một người đàn ông không bao giờ quay lại.
Gió Lào đốt bóng mạ liêu xiêu trên dòng nước cạn. Em nắm bàn tay mỏng tanh của mạ: “Con không muốn đi học mô, con không muốn xa mạ”.
Mạ dứt tay em ra: “Con đi đi, đừng để chỗ ni trói buộc cuộc đời con như cuộc đời mạ”.
Em chồm ra cửa sổ, cố giữ lấy hình dáng gầy còm xiêu vẹo đuổi theo đoàn tàu. Tiếng gọi của mạ lẫn vào tiếng bánh xe lăn rầm rập: “Ráng học nghe con”. Gió Lào đốt bóng mạ liêu xiêu trên cánh đồng nước cạn. Gió đem hơi nóng hừng hực lửa của miền Trung thổi lên ngọn đồi Thủ Đức.
Trong bóng đêm, nước mắt khô cằn ngấm xuống bờ môi mặn chát.
Mạ ơi.

*
Nhóm tác giả:
Lê Đình Dũng CK 12

Hồ Phương Trinh CN9

Huỳnh Kim Hải CĐ CK3

Mai Quỳnh Hương TS11

Nguyễn Hoàng CK10

Bùi Lan Hương TT11

Võ Thu Phương TT11

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét