Chủ Nhật, 9 tháng 7, 2023

Kỷ niệm nông trường xanh


Tôi nhớ Tân Uyên những cánh rừng
Đôi bờ lau lách rủ bâng khuâng
Chim kêu khe khẽ cây thầm gọi
Cho gió vờn qua cũng ngập ngừng
Có một Tân Uyên những ngày mưa
Chiếu giường ẩm ướt nước nhây nhưa
Nhớ ai ngồi khóc bên cửa sổ
Lạnh lẽo lán phòng gió song thưa

Tôi nhớ Tân Uyên những buổi chiều
Mây ngàn theo gió thoảng đìu hiu
Bên con suối nhỏ nghe rừng hát
Ru nắng hoàng hôn ngả màu rêu

Đêm nay trăng sáng cả rừng chồi
Soi đường hai kẻ bước song đôi
Để nghe êm dịu tình cây cỏ
Quên cả thời gian đang nhẹ trôi

Đàn đi chú dế - sao ngần ngại
Đàn hộ lòng tôi tiếng ngọt ngào
Ru đi cơn gió sao bỡ ngỡ
Ru hộ rằng tôi… thương biết bao…


Tân Uyên 7 - 8 - 87
Võ Thu Phương TT11
*
Phương viết bài thơ này năm 19 tuổi, vào những ngày khốn khổ vất vả nhất ở nông trường khổ sai. Tình yêu và tinh thần lạc quan giúp người ta đi tới mà không gục ngã, cho dù đó là tình yêu mượn và tinh thần lạc quan ảo. Nhưng thơ đâu có phân biệt tình của mình hay tình của người khác, tình thật hay tình ảo. Thơ chỉ là thơ thôi, nó nở hoa trên mọi vùng đất mang tên tình yêu.
Tập thơ cũ của Phương mỏng manh, vàng úa, bị vùi quên trong một góc tủ. Bây giờ lôi ra thấy ngạc nhiên, tập thơ ghi lại nhiều kỷ niệm lạ lùng của thời sinh viên. Có thứ dễ thương, có thứ ngớ ngẩn, có thứ tức cười và đôi khi, có cả sự thất vọng, tuyệt vọng.
Do yêu thích văn chương, những bài thơ tình của Phương tuổi mười tám, mười chín đã nhiều cảm xúc hơn bạn bè cùng tuổi, nhưng viết ra chỉ để giấu đi, để hơn ba mươi lăm năm sau đọc lại mà cười. Thời đó chuyên chính lắm, thơ tình mà có chút màu tình ái trong đó là… rắc rối. Phương làm báo tường, Phương biết, thơ tình Nông Lâm chỉ nên tả luống khoai lang, tả cảnh đi cấy lúa hay tả bò gà. Viết yêu đương như vầy sẽ bị nghi ngờ ban đêm đi chơi với ai. Chẳng lẽ rồi phải thanh minh “lên Tân Uyên em toàn ngủ chung sạp với nhỏ Thoa, cả đêm đâu có ra khỏi lán”. Tình ngay ý vẫn gian.
Diễm xưa, Hạ Trắng không được lên sân khấu thì nói gì chuyện đi chơi đêm với bạn trai được lên báo tường.
Những ngày nắng vui, gửi đến các bạn bài thơ cũ và vài dòng tâm sự lan man như cỏ dại trên đồi xưa.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét