Chủ Nhật, 3 tháng 9, 2023

GẶP LẠI CỐ NHÂN

(Bài chào mừng trang Nông Lâm- Một thời để nhớ tròn sáu tháng.)

Xưa xửa xừa xưa, nơi đồi Nông Lâm thơ mộng có nàng học khoa CNTY, có chàng học khoa CK. Chàng và nàng học cùng khóa nhưng chàng lớn hơn nàng vài tuổi.

Chàng quen biết nàng là nhờ một anh bạn cùng lớp dẫn chàng sang cư xá nữ gặp đồng hương. Chàng và nàng có chung sở thích đọc văn, thơ. Chàng hay tuôn thơ ra trong mọi tình huống tới nỗi bạn bè phòng nàng đặt biệt danh cho chàng là "Thi sĩ".

Chuyện tình kéo dài tới lúc hai người ra trường thì đứt đoạn. Bạn bè không ai biết vì sao, rồi ai nấy cũng bị cuốn theo dòng đời bận rộn, mỗi người một cảnh, hầu như không ai còn nhớ chuyện năm xưa ngoài hai người trong cuộc.

Ba mươi năm sau, tình cờ nơi Đồi Nông Lâm- Một thời để nhớ, chàng và nàng gặp lại nhau. Chàng thấy tên nàng, vào xem avatar thì chỉ thấy hình một bóng lưng với mái tóc dài, nhưng linh tính cho chàng biết đó chính là nàng. Chàng nhắn tin cho nàng:

Ba mươi năm trước tình dang dở

Quay mặt bước đi lệ hàng hàng

Có phải cố nhân ngày xưa ấy

Ngoảnh lại cho ta thấy mặt nàng!


Nhận được tin nhắn tim nàng đập thình thình. Nàng vào trang facebook của chàng xem thì xác nhận đúng là chàng của ngày xưa. Nàng nhắn lại:

Nhắc làm chi mối tình vụng dại

Thời gian trôi, chướng ngại chất chồng

Một lần từ có thành không

Muốn không thành có? bận lòng thêm thôi!


Chàng nhận tin nhắn, đọc tới đọc lui, thấy ý nàng muốn dạt ra, nhưng chàng lại tự hỏi, nếu nàng không quan tâm mình thì đâu có trả lời tin nhắn. Nàng chỉ cần im hơi lặng tiếng là xong. Rõ ràng là nàng vẫn còn tình cảm với mình nên mới nhắn tin trả lời. Nghĩ vậy nên chàng lại nhắn tiếp:

Chuyện xưa dù quá xa rồi

Thấy bóng nàng lại bồi hồi như xưa.

Đồi Nông Lâm dạo sớm trưa

Những mong gặp mặt người xưa một lần.


Nàng nhận tin nhắn, cảm thấy trái tim hơi thổn thức. Nàng nhớ lại hình ảnh một chàng trai trẻ mặt mũi đầu tóc nhuộm nét phong sương vì lăn lộn làm đề tài ở nông trường xa. Tuy vất vả phong trần nhưng chàng vẫn đẹp trai số một trong mắt nàng. Nghĩ đi rồi nghĩ lại, nàng soi bóng mình trong gương rồi thở dài: Ôi thời gian thật là biết tàn phá nhan sắc của người ta. Da giãn, mắt mờ làm sao níu lại. Nàng thở dài lần nữa rồi nhắn lại, lời nhắn có chút bịnh nghề nghiệp CNTY:

Tam thập niên tiền nhị thập tam (ba mươi năm trước em 23 tuổi)

Bây giờ đã mất collagen (1)

Thôi thôi đi mãi đừng quay lại

Để giữ hoài hình ảnh hoa niên!


Chàng nhận được tin nhắn, lờ mờ hiểu ý nàng không muốn gặp lại, nhưng chàng không hiểu nàng nhắc collagen là ý gì. Chàng băn khoăn, chàng thắc mắc.

Hôm nay, nhân sáu tháng chàng tìm lại được nàng, chàng bèn gởi cho nàng một tin nhắn:

Đã sáu mùa trăng ta gặp lại.

Đồi Nông Lâm dạo mãi cũng nhàm

Hay ta gặp mặt một lần.

Mong nàng chớ có ngại ngần với ta.

Chàng gởi tin nhắn đi rồi mua một hộp kem mỹ phẩm collagen, và hồi hộp chờ tin nhắn hồi đáp của nàng.

(Muốn biết chuyện ra sao xin đón xem hồi đáp của nàng sẽ rõ).

Phương Trinh CN9

Ghi chú: chuyện là hư cấu, nhân vật tình tiết đều hư cấu.

(1) collagen: đọc bài collagen của cùng tác giả.

Hình: đừng nhìn nhau, đừng nhìn nhau nữa... anh ơi ahihi



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét