Kính thưa thầy cô!
Các bạn thân thương!
Hôm nay Nông Lâm - Một
Thời Để Nhớ được tròn sáu tháng tuổi.
Từ dự định tập hợp vài người bạn có khả năng viết để trao đổi với nhau kỷ niệm, lượng thành viên đã tăng vọt lên vài chục, vài trăm rồi một ngày con số vượt qua ngưỡng một ngàn. Từ một sân chơi dành cho bè bạn, các thành viên lại vui mừng được chào đón thầy cô và các ân sư. Từ một góc văn chương để thư giãn cuối tuần, các quản trị viên phải làm việc cật lực suốt bảy ngày trong tuần.
Nhiều vấn đề, nhiều thử
thách, nhiều nỗi lo, thuyền to sóng lớn. Để giữ cho con thuyền không chao đảo,
không bẻ lái đâm sai chỗ, các thuyền viên đã phải cùng nhau làm việc hết mình.
Hôm nay, nhân kỷ niệm sáu tháng hoạt động nhóm, Phương xin gửi lời cảm ơn đầy
thương yêu đến những người bạn đã, đang và sẽ chung tay chèo chống “con thuyền
không bến” này:
- Cảm ơn tất cả các quản
trị viên cũ và mới.
- Cảm ơn các tác giả.
- Cảm ơn các bạn đã đọc
và ủng hộ bài viết.
Hơn hết, Phương cảm ơn
huynh trưởng Phan Thanh Trà, chỗ dựa vững chắc cho Ban Quản Trị trong những lúc
gian nan, sóng to gió lớn. Cảm ơn người anh tinh thần, người quản trị viên bản
lĩnh và xuất xắc nhất của mọi thời kỳ.
Phương cảm ơn chị Hồ
Phương Trinh, người đã luôn tận tụy với công tác biên tập, quản trị viên năng nổ
và đầy tâm huyết của diễn đàn.
Các bạn ơi! Giờ đây chúng
ta đã có một sân chơi sạch sẽ, trí thức, một nơi để tìm lại giấc mộng hoa niên ở
lứa tuổi không còn trẻ nữa. Và chắc là diễn đàn cũng làm thay đổi ít nhiều cuộc
sống tình cảm của các bạn. Bỗng nhiên rồi hay cười hơn, có thêm nhiều bạn hơn,
thỉnh thoảng còn nhìn vào gương… và thấy mình trẻ ra. Có khi, bất chợt viết cho
riêng mình một câu thơ. Rồi mơ màng thấy lại mình ngày nào ở tuổi hai mươi, yêu
như ngày mới biết yêu.
Như vậy là cuộc sống có
thêm niềm vui rồi, phải không các bạn?
Mong các bạn giữ lấy niềm
vui của mình.
*
Phương đăng lại bên dưới
đây lá thư mừng đầy tháng, hôm 02.04.2023, như một kỷ niệm thật đẹp của những
ngày mới thành lập nhóm:
🌼🌸🌼
Thưa các bạn,
khi đứng ra thành lập
nhóm, ngoài dự định giao lưu, kết nối lại bạn bè cùng thời, tôi cũng mang hy vọng
đây sẽ là nơi lưu giữ kỷ niệm của một thời sinh viên rực rỡ.
Những ngày mới xa trường,
kỷ niệm cứ bám theo tôi trong một nỗi tiếc nhớ không nguôi. Suốt mười năm liền,
đêm đêm tôi chong đèn viết về Nông Lâm trong miền cô đơn tĩnh lặng. Viết để
quên đi, để lòng mình là một trang sách khác. Nhưng rồi không đơn giản như vậy,
càng viết càng nhớ thương nhiều hơn.
Miền quá khứ thường quay
về thật rõ ràng, với từng khuôn mặt, từng giọng nói, từng tiếng cười... cả màu
xanh những cánh rừng điều, màn mưa xám buổi chiều cư xá, hàng phượng đỏ buông
lơi bên giảng đường, nhành hoa giấy tím lung linh trên khung cửa lớp học chữ I.
Nó nhắc nhở tôi một quãng đời tươi đẹp nhất ở tuổi hoa niên và trong vô thức,
tôi cũng luôn tin rằng đó là một quãng đời tươi đẹp nhất. Cho đến một ngày ý thức
của tôi tự đặt ra câu hỏi: "Thời sinh viên đẹp ở chỗ nào? Đói? Nghèo? Buồn
nản? Bất mãn? Đánh mất lòng tin? Xa rời lý tưởng?" Tại sao với chừng đó yếu
tố bi quan mà kỷ niệm vẫn tồn tại lung linh ngọt ngào? Cái gì đã san bằng được
nỗi đau để trang giấy học trò vẫn trắng trẻo, phẳng phiu, êm đềm? Điều kỳ diệu
nào đã giúp chúng ta vượt qua một chặng đường gian nan để tồn tại và trưởng
thành?
Hành trình tìm về quá khứ
để trả lời hàng loạt câu hỏi của hiện tại là một hành trình không đơn giản. Thời
gian đã phát huy uy lực khủng khiếp của nó: thời gian xóa nhòa dấu vết và bào
mòn ký ức.
Tôi xa trường đúng 33 năm
và sống ở châu Âu cũng khoảng chừng đó niên kỷ. Theo ngần ấy thời gian và khoảng
cách địa lý xa xôi, kỷ niệm đã mất dần đi, như một bức tranh puzzle rơi rụng từng
mảng. Tôi sợ chừng năm, mười năm nữa nỗi nhớ thương cũng chẳng còn bao nhiêu,
mà ký ức cũng thành trống rỗng. Như vậy, câu hỏi của hiện tại sẽ vĩnh viễn
không có lời giải đáp.
Vì lý do ấy mà tôi phải bỏ
dở nhiều công việc trong cuộc sống, nhường bớt khoảng thời gian mưu sinh cho việc
ghi chép lại kỷ niệm cũ và mời gọi bạn bè cùng tham gia.
Tôi hy vọng, tất cả chúng
ta sẽ chung tay ghép lại bức tranh ký ức đã mất mát theo năm tháng và tìm thấy
trong "Nông Lâm – Một Thời Để Nhớ" vết tích của một thời yêu thương,
cùng nhau trả lời câu hỏi: "Điều kỳ diệu nào đã giúp chúng ta vượt qua một
chặng đường gian nan để tồn tại, để trưởng thành và còn mãi một tình yêu."
Còn mãi một tình yêu.
Cảm ơn cố nhân đã trở về.
*
Võ Thu Phương TT11
https://www.facebook.com/groups/902467650902084/posts/917592772722905
#banquantriNLMTĐN
https://www.facebook.com/groups/902467650902084/posts/994946911654157
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét