Sao em cứ mãi ngại ngần, trăn trở.
Để tháng ngày trôi,nhạt nhòa miền nhớ,
Giấc mộng đầu đời, sao nỡ đành quên!
Em không về, đường cũ chắc buồn tênh,Triền dốc nhỏ sao mông mênh, quạnh vắng.
Chiều dần buông, ấp yêu vài hạt nắng,
Trinh nữ buồn, đứng lặng khép hàng mi.
Sao không về,em ngần ngại điều chi?
Hay sợ gặp kẻ tình si năm cũ ?
Vẫn chờ em bên hàng dương bóng rủ,
Dù đời mình đã nhuộm đủ phong sương.
Kẻ ấy không về, lòng vẫn còn thương,
Mấy đoạn dốc, mấy con đường thân thiết.
Ai đã đi qua, ai nhìn nuối tiếc ?
Nhớ thương hoài, diễm tuyệt nét đài trang./.
Tháng 9/2023
HCL _ CK11
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét