
(Bài viết từ năm 2018)
Mình có một cô bạn, biết nhau hồi nẳm, vào một ngày tháng 9 của năm một ngàn chín trăm hồi đó. Sau này cổ mới nhắc lại vào cái ngày đầu tiền tụi mình gặp nhau ở sân chữ U của Đại Học Nông Nghiệp 4, cái làm cổ ấn tượng nhất về mình là đôi guốc màu đỏ. (Hahaha mình chẳng nhớ hồi đó mình mặc cái gì mang cái gì nữa á!)
Tụi mình học chung lớp CN9, ở chung phòng nội trú 2B cư xá nữ (dù nhà cổ ở Thủ Đức, gần xịch trường mà cũng bày đặt lãnh cái giường nội trú). Hây da, giờ kể lại kỷ niệm năm năm học chung ấy chắc kể tới khuya quá! Mà hồi đó tụi mình cũng cãi lộn ì xèo, giận nhau nhiều phen lắm chứ....
Ra trường bạn bè mỗi đứa một nơi, lần đầu tiên mình gặp lại cổ là sau gần 10 năm ra trường, nhân dịp 20/11 ở trường Nông Lâm. Năm đó cổ nói vẫn còn làm nghề tụi mình được học ở trường ĐH. Sau đó lại mỗi đứa một nơi tất bật với gia đình, với công việc, với mưu sinh... đến 20 năm sau khi ra trường thì lớp mình mới lần đầu tiên họp mặt.
Cô bạn của mình lúc ấy đã làm một nghề khác hoàn toàn. Mình nghe vậy biết vậy chứ không có đủ thời gian tâm sự nhiều với cổ để hỏi han tường tận nhưng vẫn biết là cổ thành công, vậy là vui rồi. Lòng cũng rất thắc mắc không hiểu vì sao nhỏ bạn của mình dám đổi nghề, đổi nghề được và thành công khi đã vào tuổi trung niên.
Mới năm ngoái 2017, bọn con gái lớp mình hồi ấy nay nhiều em đã có sui. Bọn mình cùng đi chơi với nhau một chuyến thật vui. Chuyến đi do cô bạn "đổi nghề" ấy tổ chức. Hai ngày cùng ăn cùng ngủ cùng quậy với nhau, nghe cổ kể chuyện (và nghe các bạn khác kể chuyện, mình sẽ viết sau) mới thấy oh! mình có một nhỏ bạn siêu nhân mà vì mấy chục năm xa nhau mình không biết để mà... lợi dụng (hahaha)
Cổ kể, sau khi đổi nghề cổ gặp lại thầy Điện là người thầy mà cổ vô cùng kính mến. Chính thầy Điện đã tiếp sức cho cổ vững bước đi trên con đường rẽ ngang không định trước.
Cổ kể vầy nè:
"Chiều thứ ba hay thứ tư hàng tuần Thầy đạp xe cót két sang Trại giống cấp 1, tỉ mẩn ghi từng dòng trong cuốn sổ gia phả cũ vàng, xong xuống trại xem từng cái lỗ tai heo con mới sinh đêm qua xem có bấm đúng số không.
Minh còn nhớ khoảng năm 1998-1999 khi mình đã đi làm Nhân sự, có một hôm ghé trại heo đánh bóng bàn thì gặp Thầy, tự nhiên thấy mình có lỗi ghê!
Mình nói Thầy ơi con bỏ nghề rồi!
Thầy nói là "học Đại học là học cách lật cuốn sách, trò lật cuốn sách nào rồi trò dừng ở trang nào là tuỳ trò."
Nhờ câu nói đó của Thầy mà mình càng tự tin hơn trên con đường rẽ ngang của mình"
Năm nay 2018, sau 30 năm tụi mình ra trường, cổ đạt được một thành tựu xuất sắc, cổ viết như thế này:
"Chạm đến giấc mơ
Mới hôm qua đây với rất nhiều cảm xúc định viết một status dài về việc một người Việt được mời đi dạy Project Management tại một trong những quốc gia phát triển nhất khu vực.
Các bạn đi học có cả cấp quản lý tập đoàn của Châu Á.
Còn người Việt này là một người xuất phát điểm bình thường ... như nhiều người Việt khác, tốt nghiệp kỹ sư (có học môn kinh tế chính trị và quân sự), bằng cấp tiếng Anh cao nhất là bằng B Bộ Giáo dục hihi ...
Người í cũng không thông minh hơn ai, tính lại hay quên (nhất là sau 3 lần mổ) chỉ được cái là chăm chỉ thức khuya dậy sớm, ngồi sui rồi mà vẫn ham học lắm 😊
Định viết dài ... nhưng mà thôi.
Các bạn trẻ sẽ viết tiếp 💖"
Mình nghĩ rằng người như cô bạn của mình, dù học với ai, dù được dạy bằng phương pháp nào thì họ cũng sẽ đi con đường họ muốn và họ sẽ tỏa sáng thôi. Có lẽ ai làm thầy cô cũng mong muốn có người học trò như vậy.
Mình là bạn của cô ấy thì sao? Thì mình TỰ HÀO quá chứ còn sao nữa.
Phương Trinh CN9
H1: các cô cựu sv CN9 trong một lần đi chơi.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét