........
Em xa Đồi,đang độ mùa trút lá,
Chiều Nông Lâm mây xám cả không gian.
Biết từ đây là duyên nợ lỡ làng,
Thôi đừng khóc, kẻo lệ tràn mi mắt!
Anh đứng lặng giữa Đồi chiều nắng tắt,Xót xa lòng đành chôn chặt niềm đau.
Biết nói gì,giây phút tạ từ nhau,
Hồn chết dở bao nghẹn ngào,tê tái.
Anh vẫn biết từ nay mình xa mãi,
Không mong gì còn gặp lại được đâu.
Là người nơi giang vĩ, kẻ giang đầu,
Là hơn cả vợ, chồng ngâu ly biệt!
Em hãy cứ đi đi đừng nuối tiếc,
Đừng đau sầu thống thiết chuyện hợp tan.
Tình ta như bản nhạc lỗi cung đàn,
Thì thương nhớ ta riêng mang mãi mãi.
Em hãy cứ đi đi đừng ngoảnh lại,
Nẻo đường buồn tê tái ngọn thu phong.
Rồi ngày mai có đẹp mối duyên nồng,
Xin chôn chặt trong lòng hình bóng cũ!
Anh không nghĩ em là người tình phụ,
Càng không tin em tham phú phụ bần.
Vẫn mong sao trên suốt quãng đường trần,
Bên em mãi là mùa xuân hoa mộng./.
******
Tháng 10/2023
HCL - CK11

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét