P yêu đồi Nông Lâm từ năm lên ba tuổi.
*
Khi đó, vùng đất hoang vu này được người Sài
Gòn gọi là đồi Thủ Đức. Người dân địa phương gọi là Gò Cát.
Đồi cao lộng gió đầy cỏ dại và lùm cây bụi, mùa hè có hoa sim tím. Dưới chân đồi là vùng rừng cao su âm u, là đồng ruộng bạt ngàn. Buổi chiều cò trắng bay về đậu kín những bờ mương. Mùa đông cao su thay lá, con dốc từ ngã tư Xuân Hiệp lên đồi chìm đuối trong màu vàng mê đắm. Trên cánh đồng qua mùa gặt, khói đốt rạ gặp sương mù không bay lên được, chỉ bảng lảng tỏa đi như tranh thủy mặc. Thủ Đức có những buổi sáng sớm mùa đông êm đềm quạnh quẽ, như có chút thơ, chút hội họa trong không gian.
Trước 75, gia đình P sống ở cư xá Kiến Thiết.
Cuối tuần, P thường được Ba chở bằng xe honda lên đồi xem thả diều. Đủ màu, đủ
kiểu, những con diều tung bay trên bầu trời thanh bình, êm ả. P chạy tung tăng
những bước chân vui sướng, tự do đầu tiên của tuổi thơ. P té lăn trong cỏ rồi
khoái chí đứng lên, rồi lại bò ra cỏ. Tóc tai, áo quần đầy cỏ may. Sau này bạn
bè của P ở Nông Lâm thường bảo rằng “yêu nhau cho đến lúc áo em vương hạt cỏ
may thì tình đã đậm như mật rồi”. Vậy mà khi P lên ba tuổi, áo P đã ghim đầy cỏ
may đồi Thủ Đức. P biết yêu Thủ Đức từ dạo lên ba.
Lớn lên một chút, P tập thả diều trên đồi.
P cũng có một con diều giấy nhỏ xíu do Ba tự tay dán. Con diều màu cam có hai
cái đuôi thật dài. Tuổi thơ ai đã từng thả diều thì biết, cánh diều bay lên
luôn mang theo niềm mơ ước, niềm hân hoan lồng lộng trời cao. Con tim trẻ thơ
cũng bay bổng trong niềm hạnh phúc ngọt ngào.
Dân Sài Gòn kéo về đồi Thủ Đức cắm trại, thả
diều thường là giới trí thức, thương gia. Họ phong lưu, vui vẻ và an nhàn. Khi
đó, xa lộ Đại Hàn - tức là xa lộ Vòng Đai - vừa được công binh quân đội Hàn Quốc
xây dựng xong. Nó là trục đường thông thương miền Đông Nam Bộ và miền Tây Nam Bộ,
kết nối vùng đất hoang vu ở Thủ Đức vào Sài Gòn, hỗ trợ cho kế hoạch xây dựng
khu đại học quốc gia ở đồi Thủ Đức. Đường mới xây rộng và đẹp chạy xuyên qua rừng
cao su và đồng ruộng, chạy vắt ngang đồi Nông Lâm rồi tiếp cận vào xa lộ Sài
Gòn Biên Hòa ở ngã ba Thủ Đức. Giới giáo chức trong làng Đại Học, giới công chức
trong khu cư xá Kiến Thiết cũng thường theo đường xa lộ lên đồi đàm đạo văn
chương, thế sự. Họ ăn mặc đẹp và thanh nhã, họ trò chuyện lịch lãm và ý nhị.
Từ trên này nhìn xuống, màu xanh ngan ngát
kéo dài đến tận nhà máy nước.
Tháp cắt áp của nhà máy nước Thủ Đức khi đó
là công trình cao nhất trong vùng, tọa lạc ở ngã tư Thủ Đức, gần trường đại học
Sư Phạm Kỹ Thuật bây giờ. Tháp nước màu trắng xám, được người Mỹ xây năm 1966,
bên trên có đốm đen hình con gà đứng trơ trọi giữa bầu trời. Đứa trẻ thơ ngày
đó luôn ngước mắt lên nhìn và lẩn thẩn đặt câu hỏi: ai để con gà đứng trên
cao, rồi nó không xuống được. Từ trường tiểu học Bình Linh, mỗi ngày ra
chơi P đều nhìn lên tháp nước và con gà. Nhìn riết rồi quen, như một phần cuộc
sống của mình.
Thủ Đức ngày xưa hoang vu, đại học Nông Lâm
còn chưa khởi công xây dựng. Đồi Nông Lâm chưa có nhà ở. Đường vào Suối Tiên cỏ
dại mịt mùng lấn lối. Ban ngày ở đó là đất quốc gia, ban đêm là vùng của mấy ổng
chiếm đóng. Đường ra Hồ Đá cũng chỉ là đường mòn hiểm trở. Hồ Đá đang vào giai
đoạn cuối mùa khai thác. Đứng trên bờ nhìn xuống, lòng hồ sâu như đáy âm phủ.
Những chiếc xe tải theo đường xoắn ốc chậm chạp bò xuống đáy hồ cứ nhỏ dần, nhỏ
dần đi. Một lúc nào đó, chiếc xe tải sẽ nhỏ như con bọ hung.
Ba của P thường dừng xe rất lâu trên bờ hồ
để P nhìn đàn bọ hung. Cảm giác những chiếc xe cứ nhỏ dần đi, xa tít bên dưới
đáy hồ thật lạ lùng. Khi đó, P biết rằng, mọi vật sẽ nhỏ dần đi khi chúng trôi
tuột về nơi xa xăm.
Khi P vào học Nông Lâm, nước mưa đã đọng trong lòng hồ hơn một nửa chiều sâu. Từ trên bờ cỏ đi xuống hồ là con đường thoai thoải đầy hoa cỏ dại, chạy theo trục xoắn ốc. Khung cảnh thơ mộng, vô tội và êm đềm. Nước hồ trong vắt bên dưới, vách đá vững chãi bao quanh. Nhưng P biết rõ, sự hiền lành đó chỉ là ảo ảnh, ở nơi này đáy hồ sâu như âm phủ.
Đến bây giờ số người thiệt mạng ở Hồ Đá chắc đã nhiều hơn số tuổi của hồ nhiều lần. Thời nay không còn mấy người biết đến lịch sử Hồ Đá và hiểm họa không lường của nó.*
Năm 2023, P về thăm trường, thăm luôn Hồ
Đá, ngạc nhiên nhận ra mực nước đã đầy ngang mặt hồ. Đứng trên đường nhựa nhìn
vào có thể thấy mặt nước xanh ngang với cây cỏ.
Nửa thế kỷ trôi qua, nước đã lấp đầy một
lòng hồ sâu thăm thẳm. Thời gian cũng phủ nhạt nhòa lên khung trời kỷ niệm. Nhưng
P vẫn yêu thương ghi lên facebook của mình hàng chữ: “Đồi Nông Lâm trong trái
tim tôi“. Ở đó không chỉ là quãng đời sinh viên. Đồi Nông Lâm còn là những năm tháng tuổi tuổi thơ êm đềm.
*
Võ Thu Phương TT11
Hình năm 2023: Mặt nước Hồ
Đá đã ngang mặt đất, bao la mà sâu thăm thẳm. (Cảm ơn nhóm bạn nữ TT11, CS11 đã
chở P đi chụp hình).
#nonglamngayyeudau
Nông Lâm - Một Thời Để Nhớ | P yêu đồi Nông Lâm từ năm lên ba tuổi | Facebook

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét