Tháng 8 năm 2023, P quay lại trường tìm kỷ niệm và chụp hình lưu niệm. Trong tấm hình này, ngay chỗ P đứng từng là hàng dương, quán chè dì Năm, quán hủ tiếu dì Tư (thời gian quán xá bị dời ra khỏi khu vực cư xá Nữ).
Phía sau lưng P mé bên
trái tấm hình, chỗ hàng cây, là quán chị Huệ. Nơi này là cửa ải kinh khủng nhất
của nữ sinh mỗi buổi sáng đi học, vì nó nằm quá sát đường đi. Quán lụp sụp, tối
âm u, rất đông người và thường ồn ào khi có nữ sinh đi qua. P không sợ nhóm nam
sinh trong đó, họ có đông thì cũng không đông hơn được cửa ải cư xá B, nhưng họ
bạo dạn kinh khủng. Ngán nhất là những hôm có ai đó la lên: “Thằng nào ra đo với
em P coi”. Ngay sau đó sẽ có hai anh xuất hiện, đuổi theo P, kèm theo tiếng vỗ
tay, huýt sáo của cái quán tối âm u.
P chả biết mình có cao
hơn hai chàng bodyguard không (làm gì mà dám quay đầu lại nhìn), nhưng P buồn lắm.
Suốt thời gian học ở Nông Lâm P chỉ dám mang loại giày dép nào thấp đế nhất. Mà
rồi P vẫn cứ hay bị kèm kiểu đó lên giảng đường.
Mấy anh đi dung dăng dung
dẻ để lấy le với bạn bè thôi nha, tới chữ I là chia tay nhau không một lời hò hẹn.
Chả thấy ai rủ P đi ăn chè.
Phía sau lưng P, mé bên
phải tấm hình, là sân bóng chuyền nữ. Nó được làm vào khoảng năm 1987, thời kỳ
hoàng kim của phong trào bóng chuyền nữ đại học Nông Lâm. Chắc ít người còn nhớ,
từng có một sân bóng chuyền ngay sau lưng quán chị Huệ. Ở đó, P có nhiều kỷ niệm.
Ở đó, nữ sinh tập banh cũng đỡ sợ hơn qua sân cư xá B, mà nam sinh cũng dễ thấy,
dễ động lòng qua giúp hơn. Cảm ơn thầy Trung Dừa.
Đến khoảng năm 1988-1989,
sân bóng chuyền dời về khoảng đất trước cư xá nữ giữa hàng mít và khoa Lâm Nghiệp.
Lúc này sân bóng chuyền được beton hóa, lỡ té thì bị thương rất khủng khiếp. Đầu
gối bên phải của P vẫn còn một vết thẹo ở lần thi đấu với đội nữ Đại Học Sư Phạm.
Con đường dưới chân P trước
đây là con đường đất dẫn về trạm xá. Đoạn từ trạm xá qua vườn điều, ra tới xa lộ
Đại Hàn thì được lót đá. Bây giờ ở đây có ký túc xá Cỏ May chắn ngang, có cửa cổng,
hàng rào. Trạm xá vẫn còn đó, nhưng bị bức tường cao che ngang mặt. Mọi thứ hóa
tủn mủn và xa lạ. Người trở về phải đứng rất lâu và suy nghĩ mãi để định hướng.
Cảm xúc nhớ nhung trôi tuột dần đi, P biết mình đã là “người muôn năm cũ”.
Trong vùng ký ức, nắng đã
tắt trên con đường sỏi đá thơ mộng nhất của đồi Nông Lâm.
Con đường đưa nhau qua
Mênh mang mùi hương cỏ
Lời yêu nào để ngỏ
Mây rồi xa tình xa
*
Hồi đó, trước cửa cư xá nữ
có hai gánh chè, chè dì Tư và chè dì Năm.
Chè chuối của dì Tư béo
ngọt, trái chuối sứ cắt đôi trắng hồng, bột bán nở mềm, thơm mùi mè rang. Chè
khoai của dì Năm dẻo quánh, khoai mì trắng trong, khoai lang bí vàng, chan muỗng
nước dừa béo ngậy thơm mùi lá dứa. Ăn chè dì Tư thì sợ dì Năm giận. Ăn chè dì
Năm thì sợ dì Tư buồn. Sau này dì Tư đủ vốn, lên được gánh hủ tiếu mì thì dì
Năm độc quyền bán chè. Sinh viên cũng thoải mái, vì chẳng còn sự lựa chọn. Dì
Ba ngồi mé bên này bán khoai lang chiên, chuối chiên. Hai đứa con dì Ba, mặt
mày lem luốc lê lết cả ngày bên dãy quán. Đứa lớn ngồi chồm hổm phụ má nó gọt
khoai. Đứa nhỏ ngồi chệt bệt trên đất lỏm hai con mắt dòm, chờ miếng khoai nhỏ
hơi cháy của má thảy cho. Hết khoai, hai đứa chạy lòng vòng trong mấy cư xá, ai
nhờ gì làm nấy, cho gì ăn nấy. Bé Sáu đứng cuối dãy, bán rau cải đậu hủ tương
chao với trứng vịt. Trong cái thúng rách phủ lá chuối khô của bé Sáu có giấu hũ
tôm khô, ai hỏi mới lấy ra, xốc xốc mấy cái. Hỏi, mua một dúm hay hai dúm. Rồi
than thở liền tù tì, chị ơi, mấy dúm cũng được, miễn đừng mua thiếu. Tội nghiệp
em lắm, chị ơi, rau héo như vầy là lỗ nửa vốn rồi. Bán tôm khô coi vậy chứ vốn
cao mà lời ít lắm.
Hai ba ngày mới dám ghé
gánh dì Năm ăn một chén chè khoai. Một tháng bấm bụng kéo ghế gánh hủ tiếu của
dì Tư một lần. Từ tháng năm tới tháng chín, thỉnh thoảng dì Năm có thêm món chè
bắp. Chè bắp nếp non vừa ngậm sữa, bào nhuyễn, chan nước cốt dừa sống. Chén chè
trắng dẻo lẫn một sợi râu bắp vàng như tóc tiên. Mùi thơm nếp mới, bắp non, dừa
tươi, bay ngang mũi rồi đọng hoài ở đó, cho tới mùa bắp năm sau. Qua mùa khô,
dì Năm hay bán chè môn hay táo xọn. Tuyết Loan, người gốc Bắc di cư, gọi chè
táo xọn là chè hoa cau, cái tên thiệt là đẹp. Hồi nhỏ m. hay gom bông cau trong
vườn ngoại để chơi bán đồ hàng, hoa cau vàng ươm. Nhưng chè hoa cau của người Bắc
không có nước dừa, Tuyết Loan nói vậy. Cầm cái chén sành nhỏ tí xíu trên tay,
muốn dòm muốn hửi hơn là múc ăn. Cái muỗng nhôm bằng ngón tay cái, đút vô miệng
lọt thỏm. Chất ngọt từ đó thấm ra đầu lưỡi.
Thỉnh thoảng các bạn
trong cư xá cũng phải nhịn chè. Nhà trường hay bày trò phát động chiến dịch
"nếp sống văn hoá mới", "cư xá em sạch đẹp". Dì Tư, dì Năm,
dì Ba, bé Sáu bị ban quản lý cư xá đuổi chạy te te, chịu mưa chịu nắng, trốn
chui trốn nhủi ngoài vườn điều tới hết vốn thì lân la mò vô. Hàng quán nhích từ
từ, tới sân bóng chuyền, tới hàng dương rồi tới gốc mít. Sinh viên cũng lân la
mò ra, đói chè, đói rau xanh, đói đủ thứ.
(Trích tiểu thuyết Miền
Hư Ảo của Lưu Thủy Hương)
*
Võ Thu Phương TT11
Đồi Nông Lâm trong trái
tim em
#nonglamngayyeudau
https://www.facebook.com/groups/902467650902084/posts/993763825105799

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét