Thứ Sáu, 20 tháng 10, 2023

Trực cư xá Nữ - Thơ vui

 


Hôm qua, tối thứ Sáu, P đi làm đến khuya mới về nhà. Lên diễn đàn xem láp nháp, trả lời bình luận của anh Chung trong bài “Trực cư xá Nữ” xong là mệt quá, ngủ gục luôn. Sáng nay P viết lại bài thơ, gửi bạn bè cuối tuần cho vui.

Thực sự là mua vui thôi. Berlin đang vào đông, sương mù dày đặc và rất lạnh. P sợ nhất khoảng thời gian này trong năm, thời tiết thay đổi, công việc trước Giáng Sinh quá nhiều và ám ảnh một mùa đông dài sẽ đến. Làm thơ vui một chút để đạp lá vàng đi tới.

Cảm ơn bình luận của anh Chung Dang:

Mãi lo xem kỹ tấm hình.

Tác giả đẹp quá quên bình bài văn.

Chờ cho bốn số được đăng.

Nếu ta thiếu địch chắc rằng bất an.

*

Ta với địch

Nếu ta thiếu địch chắc rằng bất an?

Ta mà thiếu địch thì căng

Rảnh rang không biết lăn tăn chuyện gì

Ta mà thiếu địch thì nguy

Nhằm hôm cúp điện làm gì vui đây

Vườn điều có quá trời cây

Không ai chăm sóc cỏ đầy lối ra

Ta mà thiếu địch uổng nha

Bốn năm rưỡi học trôi qua xuân thì

Ta mà thiếu địch thì kỳ

Nhí nha nhí nhảnh làm chi ai nhìn

Ta mà thiếu địch lặng thinh

Không ai kêu réo tên mình nữa đâu

Ta mà thiếu địch quá rầu

Có khi rầu quá tưởng sầu tương tư

Ta mà thiếu địch thành sư

Tu hoài mà vẫn mặn như mắm đồng

Ta mà thiếu địch vui không

Leo lên sân thượng ngó trông rồi buồn

Tình yêu như cánh chuồn chuồn

Quân địch không tới bay luôn nụ cười

Ta mà thiếu địch thì lười

Không đẹp, không điệu, không chơi bóng chuyền

Quân địch dù có vô duyên

Kéo ra cổ vũ vui nghiêng góc trời

Ta mà thiếu địch chẳng lời

Lỗ là cái chắc, ai mời chè ta

Cả phòng hăm hở kéo ra

Phe kia cháy túi thiệt là… dễ thương

Ta mà thiếu địch trên trường

Khoảng sân ngơ ngác giảng đường buồn tênh

Ta mà thiếu địch gọi tên

Ta không còn nhớ ta tên là gì

Một thời cây cỏ còn ghi

Tên ta theo bước chân đi qua phòng

Ta mà thiếu địch buồn không

Trở về mới biết con sông vắng thuyền

Ta mà thiếu địch vô duyên

Cơm không đủ lửa, banh chuyền không đi

Ta mà thiếu địch mùa thi

Tưởng là lo học, mơ gì bên song

Thi rồi có gặp lại không

Một trăm câu hỏi mà lòng xôn xao

Ta mà thiếu địch mất nhau

Một thời ôm mãi niềm đau dịu dàng.

*

Võ Thu Phương TT11

Hình: 10 giờ sáng Berlin, mù mịt sương và lá vàng.

#cuxanudaihocnonglamvtp

Nông Lâm - Một Thời Để Nhớ | Hôm qua, tối thứ Sáu, P đi làm đến khuya mới về nhà | Facebook

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét