Nguyên Thảo
Có hàng cườm thảo ban trưa nở vàng
Đồi xưa một chút ngỡ ngàng
Đường vào lạ lẫm quán hàng khắp nơi
Thì tôi lãng tử một đời
Về đây để nhớ một thời yêu đương
Đâu rồi người cũ ngày thương
Hàng mi tơ liễu vấn vương tơ lòng
Trở về, em có biết không
Tìm thời tuổi trẻ cuồng ngông dại khờ
Đường đời giông gió bơ vơ
Vẫn còn trong nắng chút thơ ngọt ngào
Cố nhân giờ biết nơi nao
Sân trường đã lỡ biết bao hẹn hò
Lá thư vàng giấy học trò
Cành hoa tím dại ngẩn ngơ mong nàng
Có chùm thơ viết lỡ làng
Nửa đời đã héo trong trang ưu phiền
Thơ không địa chỉ, không miền
Viết cho nỗi nhớ nỗi niềm vắng không
Bốn năm dang dở chờ mong
Vẫn không can đảm tỏ lòng cùng em
Một ngày mưa nắng dịu êm
Tôi về chốn cũ tìm xem lòng mình
Góc trường hàng liễu xinh xinh
Hững hờ chứng kiến cuộc tình đơn phương
Như em dù biết tôi thương
Vẫn không đứng lại trên đường nhìn nhau
Như em dù biết tôi đau
Vẫn không liếc mắt hỏi sao mắt buồn
Chữ tình cứ chạy luông tuồng
Lên chữ U đợi, qua luôn I chờ
Chờ em chờ đến bao giờ
Mấy thu thuyền đã sang bờ bên kia
Tôi về đời đã cách chia
Lối xưa tường chắn, rào lìa, phân lô
Ý tình trôi dạt phương mô
Con tim lỗi nhịp không vô nhịp nào
Bây giờ dẫu có gặp nhau
Chắc gì nhận biết để chào một câu
Tôi về không dám ở lâu
Vì dưng lòng lại còn đau hơn là…
-
Em như cánh chim trời dẫu bay mỏi cánh cũng sẽ không về lại chốn cũ.
Anh đã quay về nhìn đường xưa mất dấu mà lòng buồn hơn.
.
Tháng 10
Nguyên Thảo

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét