Chủ Nhật, 12 tháng 11, 2023

Cỏ Hát Trên Đồi - Lời cảm ơn gửi đến bạn bè



Các bạn thân mến!
Hôm nay, tiểu thuyết Cỏ Hát Trên Đồi phần 1 vừa kết thúc với tiết mục đọc truyện của Ban Nhạc Xanh. Chắc nhiều bạn vẫn còn chưa có thời gian nghe qua. Bạn nên nghe thử. Thật đó! Nên dành một vài phút buổi tối, trong lặng lẽ, trong thanh thản để đi cùng “Lời Cỏ hát”.
Trong tất cả sự cố gắng đưa bạn bè về lại Khung Trời Kỷ Niệm, có lẽ, chương 19 “Lời Cỏ Hát” qua phần trình diễn của Ban Nhạc Xanh là thành công nhất. Phương là người tham gia trong nhóm viết tiểu thuyết mà khi nghe đọc vẫn thấy xúc động lạ lùng. Giọng đọc nam ấm áp, những lời trò chuyện nhẹ nhàng dễ thương của hai người trẻ tuổi vừa bước vào tình yêu cứ cuốn mình đi, về Nông Lâm lúc nào không hay. Có đoạn thấy lòng chững lại, có đoạn thấy mắt cay cay.Con đường tráng nhựa ban đêm ánh trăng soi qua tàn lá liễu. Chữ I, chữ U tỏa ra một vùng sáng nhạt nhòa. Con đường mịt mùng cỏ may bên bờ hồ Thủy Sản và dốc cây thù du trơ trọi bên hồ… tất cả thân thương đến lạ lùng. Ai từng “đi đêm” một lần sẽ không bao giờ quên cảm giác này.
Có bạn gái còn gọi điện cho Phương xúc động hỏi “Trời ơi, y như vậy đó, Phương. Lần đầu đi chơi với bạn trai sợ bị bắt gặp lắm”. Yêu em, ta yêu em như yêu tuổi ngây thơ.
Nếu không biết người đọc là ai, bạn sẽ hình dung về người con trai có giọng đọc rất ấm đó là một nam sinh tử tế, ngọt ngào, điềm đạm, thanh lịch. Người con gái có giọng đọc dễ thương pha chút nũng nịu đó là một nữ sinh rất duyên, rất đẹp và dịu hiền. Họ đều là những người lần đầu thử đọc tiểu thuyết. Có thể đối với bạn, tác phẩm này chưa hoàn hảo 100% nhưng sự cố gắng, sự kiên trì và tấm lòng dành cho bạn bè của Ban Nhạc Xanh là trọn vẹn.
Họ đã phải đọc đi đọc lại, chỉnh sửa trong nhiều ngày tháng, khi mà công việc trong cuộc sống bộn bề.
Cảm ơn Nhất Phương và Thu Hiền.
*
Nếu Nhất Phương, Thu Hiền là ngọn lửa của dàn thu thanh thì Truyền Hương là trái tim của nhóm. Không có Truyền Hương thì không có được sản phẩm tuyệt tác như vầy. Ai một lần nhìn thấy Hương chơi đàn thì mới thấu hết nỗi đam mê của “gã”. Cầm cây đàn trong tay, Hương như biến thành một con người khác, âm nhạc mang đến cho gã đôi cánh bướm lộng lẫy đam mê. Có lần Hương nhắn tin lúc 2 giờ sáng (giờ Việt Nam), Hương nói là, tuần sau bận rồi nên em ráng thức làm cho xong. Gã khó tính, yêu cầu cao, tỉ mỉ. Thấy thương! Thấy nể! Một người chỉ vì lời hứa với bạn bè mà bỏ cả tâm trí, công sức vào làm việc thâu đêm. Thử hỏi, đời này có mấy người bạn tận tình, giữ chữ tín được như vậy?
Cảm ơn Truyền Hương.
*
Bạn có nghe lời cỏ hát chưa? Cỏ hát hay quá phải không? Đó là giọng ca đoạt giải nhất hội thi đơn ca toàn trường của khóa 14.
Lần đầu nghe anh hát, Phương giật mình tự hỏi, Nông Lâm có ca sĩ tầm cỡ như vầy sao. Giọng ấm, khỏe, kỹ thuật không tì vết. Phương nghe nhiều bài hát của anh, bài nào cũng thấy hay, thấy nhiều cảm xúc. Bởi vậy mà sắp tới Phương định mở chương trình ca nhạc trên diễn đàn này, chương trình “TÌNH TA MÙA ĐÔNG”, để giới thiệu với các bạn một số ca sĩ của đồi Nông Lâm.
Bây giờ tuổi 50, 60 hát còn nghe được, chứ vài năm nữa chắc giọng… khò khè nhiều.
Rất mong các bạn ủng hộ chương trình ca nhạc.
Cảm ơn anh Đình Văn.
*
Một lời cảm ơn to bự gửi đến các thành viên của Ban Nhạc Xanh, những người từng thao thức cùng đồng đội trong những ngày thực hiện tác phẩm.
*
Chân thành cảm ơn tất cả các bạn đã đọc và ủng hộ cuốn tiểu thuyết.
*
Võ Thu Phương

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét