Cư xá Nữ có nhiều ma. Chỗ nào P ở là chỗ đó bạn bè thấy ma.
Mấy tháng đầu tiên khi mới vào trường, P ở phòng 10C, sau đó đổi qua phòng 9C. Nhưng ít khi P ở lại cư xá, chiều đánh banh xong là P đạp xe chạy tuốt về nhà. Vậy mà buổi chiều chập choạng, bạn bè cứ thấy có bóng người xõa tóc ngồi trên giường P thẫn thờ nhìn ra cửa sổ.
Lên Tân Uyên cũng vậy, bạn bè hay thấy P
xõa tóc đi thơ thẩn trong bóng vườn cao su. Mà P tóc ngắn nha, P lại nhát gan lắm,
buổi tối chỉ ngồi xem đánh bài trong lán.
Đã vậy, còn có chuyện P té lầu rồi hóa
thành ma nhát đứa bạn thân nhất.
Hồi đó, ai biết P là biết T, vì hai đứa rất
thân với nhau, đi đâu cũng như hình với bóng. Học chung, chơi bóng chuyền
chung, lại ở chung phòng. Mỗi khi hai đứa bước vô phòng là mọi người nghe tiếng
cười giỡn chí chóe. Suốt 4 năm rưỡi chung trường, giỡn quá xá trời mà chưa bao
giờ hai đứa giận nhau. T ở nội trú, P ở ngoại trú từ năm thứ hai. Mỗi buổi sáng
đạp xe từ nhà lên trường, P luôn ghé cư xá để rủ T đi chung. Cứ phải đi chung với
nhau, vì thiếu nhau là thiếu thiếu cái gì đó.
Phòng 9C gồm ba phòng nhỏ. Phòng 6 người ở
trong cùng, phòng 4 người ở giữa, phòng 8 người ở ngoài và một nhà kho để xe đạp.
Phòng 9C đi học luôn theo một trình tự bất di bất dịch: hai phòng trong đi trước,
phòng 8 người đi sau khóa cửa. Khi tan học về cũng vậy, phòng 8 người về trước
mở cửa. Đi sau nhưng về trước là do phòng 8 người toàn mấy đứa trẻ tuổi hay
chân dài, đi rất nhanh.
Hôm đó P lên phòng ngay giờ bạn bè đi học,
vừa đẩy xe vô nhà kho loay hoay xem lại cái thắng xe, khi đi ra thì cửa ngoài
đã khóa. Không rõ đám phòng 8 người làm gì mà nhanh chớp nhoáng. P bị nhốt
trong phòng một mình, vừa tức vừa lo.
Ở tầng B, tức là tầng hai, có ban công vây
quanh nối liền các phòng, nếu P leo được xuống đó thì thế nào cũng có một phòng
còn chưa đi học, họ sẽ cho P chui cửa sổ vô. Nhưng ở tầng C nhìn xuống tầng B
thấy ghê lắm. Nó không quá cao nhưng P bị mắc bệnh choáng độ cao, leo lên cửa sổ
mới nhìn xuống là thấy choáng váng muốn rớt luôn xuống đất. P sợ quá nên tính kế
phá cửa chính.
Mà cửa chính có gì chắc chắn đâu. Khoen
khóa cửa sút ra cả chục lần rồi, chỉ gắn hờ vô rồi móc ổ khóa lại cho có thôi.
Trong cư xá Nữ không có chuyện trộm cắp nên cửa nẻo lỏng lẻo lắm. P đạp một
cái, cửa bung ra như trong phim Lý Tiểu Long. Vừa ra khỏi phòng, gắn cái khoen
cửa vô lại như cũ, P nghe tiếng T léo nhéo ở cầu thang. Đang còn tức mấy đứa bạn
yêu quý nhốt mình, P trốn luôn ra đầu hành lang.
Nhỏ T đi với một đứa nữa, tranh cãi léo
nhéo:
- Tao thấy nó đẩy xe lên rõ ràng, mà sao
không có trên lớp.
Hóa ra tụi nó không thấy P đâu nên quay lại
tìm. Tự nhiên P cũng cảm động, quên tức bạn luôn. T mở cửa vô phòng kêu ỏm tỏi
“P ơi, P hỡi”. P đang tức cười, đâu có chịu lên tiếng. Hai đứa tìm không thấy P
trong phòng nên khóa cửa lại, kéo nhau đi.
P len lén đuổi theo sau tụi nó lên tới chữ
I. Khi hai đứa vừa ngồi xuống ghế, P vò đầu tóc bù xù, cà nhắc đi vô. T nhìn
ra, hoảng hốt la lên:
- Ủa, P. Mày sao vậy?
P thều thào:
- Tao té lầu.
T trợn mắt:
- Ui. Thiệt hông?
- Thiệt. Tao leo xuống tầng B, bị té.
Mặt T tái đi:
- Nhưng tao về phòng kêu đâu có nghe mày
lên tiếng.
- Lúc đó tao chết rồi, có nghe mày la nhưng
… hồn tao chưa trả lời được.
T nghe tới đó thì xích vô trong một chút,
hoang mang hỏi:
- Í ghê. Mày chết thiệt không đó?
- Thiệt - P nói xong ngồi xuống kế nó luôn.
T hoảng quá, xích vô thêm chút xíu. Nhỏ H
ngồi trước quay lại cười méo xẹo:
- Đừng giỡn ghê nha.
P thều thào:
- Tao đâu có giỡn.
T xích xa hơn một chút nữa, sợ sệt hỏi:
- Nhưng sao mày nói được?
P rên rỉ:
- Tao đâu có nói được. Mày bị hồn ma ám ảnh
đó.
Lúc đó cô LN vô lớp rồi, đám nữ 9C vẫn còn
nhốn nháo. Cô đứng trên bục giảng la lên:
- Học được chưa?
Bên 10C trả lời hăng hái:
- Dạ, được rồi, cô.
Bên 9C tiếp tục nói chuyện với con ma:
- Không giỡn nghe. Sao mày ra khỏi phòng được?
Cửa vẫn khóa mà.
P thều thào đứt quãng:
- Thì tao leo cửa sổ xuống tầng B.
Trên bục giảng cô N quát lên:
- P!
- Dạ.
- Vì sao trồng đậu phọng phải luân canh?
P hoảng quá, lật đật đứng lên thẳng thớm,
trả lời rõ ràng:
- Dạ, thưa cô, luân canh để giảm nấm bệnh
lưu tồn trong đất.
Cô N gật đầu ra dấu cho qua. T chờ P ngồi
xuống, nói luôn:
- Đồ quỷ sứ.
Cả mấy tháng sau đó, bạn bè vẫn thắc mắc,
làm cách nào mà P từ tầng C leo xuống tầng B được.
Hôm cuối tuần vừa rồi P đi chơi với bạn 7C,
9C, 10C, nhưng không bạn nào còn nhớ chuyện cũ. Buồn quá trời.
Thương những ngày cư xá có ma.
*
Võ Thu Phương TT11
#nonglamngayyeudau

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét