(Tặng Em - Cô gái trên Đồi)
Từ khi "Cỏ hát trên Đồi",
Gió quên trở lạnh, trăng thôi võ vàng.
Sân trường phượng đợi hè sang,
Lả lơi suối tóc đôi hàng thuỳ dương.
Anh ngồi góp những mùa thương,
Tóc dài gót nhỏ con đường thân quen.Giảng đường - cư xá bao phen...
Đi cùng các bạn - dễ quen đâu nào?
Em ơi! Anh phải làm sao ?
Đi ngang hàng quán, biết bao tia nhìn.
Chắc em trống ngực thập thình,
Cúi đầu, nhanh bước, càng xinh hơn nhiều !
Từ khi Cỏ hát.... lời yêu,
Nơi miền biên viễn, những chiều xa xăm.
Anh ngồi thương mối tình câm,
Lời không dám nói, chỉ thầm nhìn ai !
Chiều nghiêng bóng ngả dốc dài,
Em về đường ấy sao ai đi cùng?
Thế rồi xa biệt mấy trùng,
Nay nhờ Cỏ hát mà chung tâm tình.
Cỏ lên tiếng giúp thanh minh :
"Rằng em ngày ấy, một mình mà thôi!"
Chiều nay Cỏ hát trên Đồi,
Trường xưa về lại,anh ngồi ngẩn ngơ.
Em ơi biết đến bao giờ,
Cho anh quên mối tình thơ năm nào./.
(16/8/2023)
LHC - CK 11.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét