Hồi đó nhà trường hay bắt các lớp đi canh gác khu giảng đường chữ U. Buổi tối, sinh viên phải ôm chiếu lên khoảng sân trước chữ U ngồi tới sáng. Ít đứa nào đứa nào ngủ được nên thường có nhiều trò vui như đánh bài, kể chuyện, đố vui, coi bói…
Anh B coi bói hay lắm, nhưng coi làm phước cho đám con gái lau nhau tìm người yêu thôi chứ không đòi hỏi gì. Tối hôm đó, tới lượt chị A xin xem bói. Vừa nhìn thấy bàn tay của chị A, anh bỗng đổi sắc mặt nghiêm trọng:
“Không xong rồi! Kỳ
này tui nói đúng là A phải đi ăn chè với tui.”
Chị A hoảng quá, gật đầu
lia lịa.
Mấy đứa con gái bị đuổi
đi chỗ khác, chỉ còn chị A với anh B ngồi trên cái chiếu giữ sân chữ U. Anh B
không cầm tay chị A (thời đó tính cách mạng còn cao lắm, con trai con gái không
cầm tay nhau chỗ đông người). Anh B chỉ lấy cọng lá phượng khô chỉ vô tay chị
A, nói đúng một câu thôi. Nghe xong câu nói đó, chị A ngắc ngứ đứng lên, te te
đi về dãy chiếu của phe nữ.
Mấy đứa con gái ríu rít hỏi
“chuyện chi chuyện chi”, nhưng chị A kiên quyết không nói. Mặt chị nhăn nhó, bối
rối rất khó coi.
Ba ngày sau, chị A mới
đau khổ thổ lộ lời ông thầy bói cho một đứa con gái trong phòng nghe. Anh B chỉ
nói một câu duy nhất, có bốn chữ:
“Em không yêu anh.”
Cô bạn ngơ ngác:
“Bà hông yêu ổng, thì
sao?”
“Thì thua ông thầy bói chớ
sao. Nếu tau công nhận ổng đúng là tau phải đi ăn chè với ổng. Còn tau nói ổng
sai, hóa ra… tau yêu ổng.”
…
Đố bạn, chị A giải quyết
món nợ ra sao.
VTP
*
Hình không liên quan: Em
bây giờ hết khoái coi bói rồi, anh.
Nông Lâm - Một Thời Để Nhớ | *Truyện vui:* COI BÓI ĂN CHÈ | Facebook

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét