Thứ Ba, 28 tháng 5, 2024

Con đường xưa em đi

 


Có những con đường xanh rất xanh

Nghìn xưa cây lá ngủ yên lành

Xuân đầu vừa đến trên đồi cỏ

Suốt mùa nghe gió gọi tên anh

*

Đó là con đường đẹp nhất đồi Nông Lâm, bắt đầu từ quán chè cư xá Nữ, ngang qua trạm xá, xuyên qua vườn điều, chạy ra đến xa lộ Đại Hàn. Hai bên con đường dốc cao thoai thoải là hàng dương xanh mát.

Không biết con đường này có từ bao giờ, khi khóa 11 vào Nông Lâm, hàng dương đã lên cao vút như những rặng thông già. Từ dưới xa lộ đi lên cư xá, khung cảnh dốc đồi trên cao đẹp như Đà Lạt. Con đường dài quanh co, đi hết thì đã mỏi chân.

Thành phố nào vừa đi đã mỏi

Đường quanh co quyện gốc thông già

Chiều đan tay nghe nắng chan hòa

Cỏ ở đây thơ mộng lạ lùng. Cỏ lau mọc từng cụm bên lề, lá lơ thơ, mùa hè sang thu nở hoa đỏ phất phơ như đuôi chồn. Cỏ mọc lan man trên đường phủ kín kẽ đá, bốn mùa đơm hoa màu hồng tím. Đóa hoa nhỏ bằng hột nút áo thôi, xinh xắn ngọt ngào. Năm cánh tròn mỏng manh, ở giữa phấn vàng phơn phớt. Nhìn một đóa hoa đã thấy đẹp, nhìn cả con đường trải hoa còn đẹp hơn.

Sau mỗi cơn mưa, hoa như nở bùng lên. Có những ngày con đường đá nhuộm màu hồng phơn phớt, bước chân lên đường hoa tưởng như lạc vào cõi thần tiên.

Đã có bao giờ anh nhìn thấy em, một đứa con gái nhảy lò cò trên con đường màu hồng? Chỉ một mình em thôi, trong buổi chiều nắng xuống ngang chân đồi. Là em đó, những năm tháng tuổi hoa niên.

Những ngày đầu tiên của năm thứ nhất, em khám phá ra con đường này, rồi gần như mê muội vì cảm xúc yêu thương. Ngồi xuống lề đường, hái một đóa hoa thật nhỏ, để lên lòng bàn tay và… nghe nó thì thầm. Những bước chân rồi chỉ nhảy qua những viên đá để đừng dẫm lên hoa.

Con đường này dịu mát không giống bất cứ nơi nào trên đồi. Hơi mát từ vườn điều dày đặc thổi ra. Khí âm hàn của đá. Gió của hàng dương trên cao. Đồi Thủ Đức có những ngày khô hanh, nhưng con đường này bao giờ cũng làm em nhớ đến một góc Đà Lạt, nơi tuổi thơ của em đã trôi qua những năm tháng êm đềm.

Bên kia vườn điều là bãi đất hoang vu, đến mùa hoa sim nở tím. Nhiều lần em nhìn thấy một hồ nước giữa ngàn sim tím rồi nhiều năm trôi qua, em lại hỏi, có cái hồ nào nằm bên kia vườn điều hay không?

Trong ký ức của em, cái hồ đó, khi có khi không. Dường như sau những cơn mưa lớn, nước đọng ở vùng đất trũng nên tạo ra cái hồ. Bởi vậy mà khi to khi nhỏ, khi có khi không.

Sau cơn mưa, một vùng nước mênh mang in bóng mây trời sẽ hiện ra. Trong ký ức hay trong những giấc mơ, em thường ngồi bên bờ hồ nhìn mặt nước gợn sóng lăn tăn.

Có giấc mơ nào nói với em rằng, anh chỉ chọn đi đường này vì ghét con đường băng qua cư xá Nữ. Anh ghét cư xá Nữ, ghét những đứa con trai xếp hàng chầu chực dưới gốc mít. Giấc mơ không nói vì sao anh ghét, nhưng em biết, người cô đơn thì thích những con đường cô độc.

Mà cảm giác cô độc trên con đường này tuyệt vời vô cùng. Tưởng như chỉ có sỏi đá mới hiểu được lòng mình. Bởi vậy mà, có những chàng trai suốt bốn năm học chỉ chọn lối này đi ra xa lộ mà tránh xa cư xá Nữ.

Em trở lại đây mùa xuân, con đường thơ mộng ngày xưa đã biến mất không còn một chút dấu vết nào. Nơi đây là dãy quán hàng đông đúc, xô bồ, lạ lẫm. Khung cảnh thơ mộng, lãng mạn đã tuyệt tích. Cuối con đường, đoạn băng qua hồ nước là một bãi rác gớm ghiếc.

Giấc mơ đã biến mất một cách tàn nhẫn.

Vậy mà em vẫn cố gắng đi dọc con đường cũ, cố nhớ đến ngày xưa, cố nghĩ rằng anh cũng đã từng yêu nơi này, đã từng đi trên con đường thơ mộng nhất của đồi Nông Lâm này. Chỉ tiếc là, hai đứa đi không cùng lúc, đi không cùng một ngày thanh xuân nên đã không gặp được nhau. Cũng như chúng ta cùng sanh ra trên cõi đời, chỉ tiếc là không duyên nợ nên không hò hẹn được nhau.

Mỗi đứa một góc trời riêng biền biệt, viết về kỷ niệm, viết về tuổi thanh xuân. Viết về một tình yêu ta chưa hề dành cho nhau. Giấc mơ đã trôi qua đời mình rồi biến mất. Sương khói êm đềm mùa xưa cũng đã tàn phai.

Và khi em viết những dòng này gió phù vân cũng đã bay đi.

Thành phố nào, nhớ không em

Nơi chúng mình tìm phút êm đềm

Và con đường ngày xưa lá đổ

Giờ không em sỏi đá u buồn.

*

Võ Thu Phương (Lưu Thủy Hương)

Thơ của Võ Thu Phương và lời bài hát Thành Phố Buồn

Nông Lâm - Một Thời Để Nhớ | # Con đường xưa em đi | Facebook

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét