Nữ sinh bị nhốt trong cư
xá từ 10 giờ đêm đến 5 giờ sáng.
Buổi sáng cửa được mở ra
lúc 5 giờ. Từ 7 giờ tối đến 10 giờ đêm sẽ có bàn trực ngay cửa ra vào do hai nữ
sinh được phân công canh gác, gọi vui là phòng tuyến cư xá Nữ.
Trường Nông Lâm thời đó có 4 cư xá nhưng chỉ có cư xá Nữ được canh gác kỹ lưỡng vào buổi tối. Chuyện canh gác này thay đổi theo từng thời kỳ, khi có khi không, khi phụ thuộc vào chủ trương của đoàn trường, khi do kinh phí, khi vì tình hình…
Phòng tuyến cư xá Nữ gồm
một cái bàn, hai cái ghế, một cuốn sổ khai báo, một cây viết có cột sợi giây
dài. Công việc kiểm soát xuất nhập cảnh hàng đêm do hai nữ chiến sĩ biên phòng
thiệt đẹp đảm trách.
Nam sinh hay người nhà đến
cư xá nữ tìm ai phải ghi danh tánh cụ thể vô sổ trực. Một sinh viên bàn trực sẽ
chạy bộ tới từng phòng báo tin. Người còn lại phải ngồi đó canh cửa.
Phòng tuyến cư xá Nữ bị tấn
công ào ạt vào lúc 7 giờ, 8 giờ tối. Sau đó yên tĩnh. Khoảng 9 giờ tối nam sinh
bắt đầu ra về. Chuyện “xuất cảnh” lại không bị quản lý. Ai muốn ra khỏi cư xá
lúc nào thì ra. Tuy nhiên, sau 10 giờ đêm đàn ông không được ở lại trong cư xá
Nữ, kể cả thân nhân.
Càng canh gác kỹ lưỡng cư
xá Nữ càng bị tấn công dữ dội hơn. Có những buổi tối, cả một trung đội tràn vào
cư xá làm hai chiến sĩ ở tiền đồn phải thay nhau chạy nhắn tin muốn rớt guốc. Nếu
bàn trực giải quyết không kịp, quân địch sẽ ra thả thính khu vực bên ngoài, bắc
loa gọi lên chiêu hồi: “L ơi”, "H ơi", “phòng 2C ơi”, “10B có ai ở trển
hông”, “anh B nè”… Những tiếng kêu đó thường làm lung lạc tinh thần kiên định của
quân ta. Nhiều khi không sao tập trung học bài được, quân ta lại thò đầu ra cửa
sổ coi anh nào gọi chị nào mà thống thiết quá.
Mà đêm nào cũng réo gọi
kiểu đó, biểu sao quân ta không dễ buông khí giới đầu hàng. Thành ra loa chiêu
hồi của quân địch cũng có tác dụng ghê gớm lắm.
Nguy hiểm hơn nữa, khi
không qua được phòng tuyến đặt ở lối chính, các cảm tử quân sẽ theo những ngả
đường bí mật đột nhập vào các phòng tầng A, từ đó họ tấn công lên tầng B, tầng
C. Dĩ nhiên phải có “nội gián” bên trong tầng A thì quân địch mới tấn công được
kiểu đó.
Quân địch mà thả thính
bên ngoài là bất kể địa hình luôn. Mé đằng sau cư xá có anh leo qua mấy ruộng
rau muống gọi í ới. Mé đằng trước cư xá có đám hoa sao nhái thiệt đẹp cũng bị dẫm
rạp. May mà hoa sao nhái dễ tính nên rồi vẫn vàng ươm một góc trời.
Hàng mít trước cư xá mới
chịu thiệt hại nặng nề nhất. Quân địch dẫm gốc kiểu gì mà cây đơ hết, một năm
lèo tèo được vài trái rồi cũng không lớn lên được. Quân ta cũng sợ quân mình
phát hiện mấy trái mít xanh nên thường phải triệt tiêu sớm.
Chuyện chia phiên trực là
do ban quản lý cư xá giao cho các phòng. Mỗi phòng tới phiên sẽ phải cử hai chiến
sĩ dũng cảm nhất xuống ngồi ngay cửa ra vào. Thường là một đứa đóng vai ông ác,
ngồi đó lạnh lùng xét nét, cái mặt rất khó ưa. Đứa còn lại đóng vai ông thiện đầy
lòng khoan dung, trắc ẩn. Đóng vai ông ác thì không đẹp, phải ngồi cả buổi làm
mặt ngầu. Đóng vai ông thiện thì khổ, phải chạy cả đêm để nhắn tin. Những hôm
cao điểm, chạy lên tầng ba vừa xuống tới, chưa kịp ngồi nghỉ chân đã phải chạy
tiếp rồi. Thành ra trực cư xá là một phần của hoạt động rèn luyện thể thao
trong cư xá Nữ. Mấy cầu thủ bóng chuyền đội tuyển trường chạy một đêm mà còn
than đau chân, đủ biết công việc nặng nhọc ra sao.
Mình cũng có tham gia trực
cư xá mấy lần. Bao giờ mình cũng là người chạy đi báo tin. Chạy lên chạy xuống
tầng ba liên tục, thở không ra hơi, mà hàng người thăm tù vẫn xếp lố nhố trước
cổng.
Sinh viên nữ đi chơi phải
về trước 10 giờ đêm, vì tới giờ đó cư xá sẽ bị đóng cửa. Ai về trễ lẽ ra phải
ngủ ngoài rừng điều (ban giám hiệu nghĩ vậy?), hay ngồi gốc mít chờ tới 5 giờ
sáng thì mới được vào. Nhưng sinh viên thời nào cũng vậy, ở quốc gia nào cũng vậy,
sinh viên đâu có dễ chấp nhận cảnh lao tù. Mấy song cửa sổ tầng A bị nữ sinh
Kinh Tế, Thủy Sản bẻ văng hết. Ban ngày nhìn mấy cái cửa sổ có gắn song nguyên
vẹn vậy, chứ ban đêm, đứa nào về trễ chỉ cần kêu đúng tên là có người tháo song
cửa cho leo vào.
Thời sinh viên mình không
có người yêu để đi chơi khuya, chỉ đi liên hoan tập thể với đội bóng đá, bóng
chuyền bên ngoài rồi về trễ, vậy mà cũng được phòng 1A cho leo cửa sổ ra vô mấy
lần. Có lúc tụi mình leo vô gặp các anh Cơ Khí quen leo ra, hai bên đu trên cửa
sổ chào hỏi nhau thật là tử tế. Tình cảnh “đi đêm” cảm động hết sức.
Sau 10 giờ đêm theo lý
thuyết thì không còn nam sinh trong cư xá nữa. Đó là giờ đoàn thanh niên và quản
lý cư xá tổ chức bố ráp bọn tội phạm hủ hóa. Cửa phòng có thể bị gõ bất cứ lúc
nào, các đồng chí đoàn viên thanh niên gương mẫu sẽ xông vào vạch màn từng giường
bắt tại trận chuyện “quan hệ nam nữ bất chính”. Trai chưa vợ gái chưa chồng, tuổi
trên mười tám đủ tư cách pháp nhân, yêu nhau công khai cả phòng, cả cư xá, cả
trường đều biết – không hiểu vì sao bị gọi là bất chính.
Còn một thứ nội quy kinh
hoàng khác, chuyện bố ráp kinh hoàng khác là “bắt bếp điện”. Nội quy cư xá cấm
nấu bếp điện trong phòng. Nhiều phòng khi bị bố ráp phải quẳng bếp điện xuống đất
để phi tang. Có lần phòng 7C của Cao Su 11, suýt nữa ném bếp điện bể đầu hai
anh chị đang tâm tình bên gốc dương dưới phòng. Ngày ấy yêu nhau say đắm mà được
chết cùng nhau, không biết họ có ân hận không.
Bên BVTV 12 thì giấu bếp
điện vô rương quần áo, may mà không cháy rương, cháy luôn cư cá.
Hình thức kỷ luật lúc đó
là đưa ra phê bình trước chi đoàn, tái phạm đến lần thứ ba thì trục xuất khỏi
ký túc xá. Lãnh đạo trường khi ra thông báo “cấm bếp điện” đã không quan tâm đến
các yếu tố:
- Bếp ăn của trường không
cung cấp đủ cơm cho sinh viên. Có năm nhà ăn chỉ mở cửa buổi trưa, có năm bỏ hẳn
chế độ phát cơm tập thể.
- Cư xá không có chỗ nào
nấu nướng, trừ vài cục gạch do sinh viên tự kê trên sân thượng.
- Sinh viên nghèo không
có nguồn chất đốt nào ngoài điện. Gần năm ngàn sinh viên không thể trông chờ
vào chuyện đi mót củi gom lá trong vườn điều, đi hái cỏ lào khô ven triền đồi.
- Sinh viên không có tiền
để đi ăn hàng rong. Mà các hàng rong này cũng bị nhà trường thường xuyên mở chiến
dịch xua đuổi.
…
Dĩ nhiên là nhà trường biết.
Họ biết sinh viên đói. Họ biết sinh viên cần nguồn chất đốt. Bởi vậy mà ngoài lệnh
cấm bếp điện còn ban hành thêm lệnh cấm… chẻ vạt giường ra nấu ăn. Sinh viên mới
vào trường phải ký giấy nhận vạt giường, ngày ra trường phải khiêng vạt giường
đi trả thì mới được đóng dấu tốt nghiệp.
Sinh viên đói, tồn tại
lây lất theo kiểu: mùa nắng đi lượm củi gom lá ngoài đồi và mùa mưa nơm nớp sợ
khủng bố bắt bếp điện. Bạn gái nào lỡ yêu đương, phải nấu cơm chiều cho người
yêu ăn, nỗi khổ tăng gấp đôi. Ra trường, người yêu “ăn chung nồi ngồi
chung chiếu” co cẳng chạy mất (nói thẳng là quất ngựa truy phong), nỗi
khổ tăng lên một trăm lần, một ngàn lần. Hận tình, mà tình đầu, chắc khó nguôi
ngoai.
Mỗi đợt cư xá bị bố ráp bếp
điện là sinh viên đã khổ càng thêm khổ lắm. Cái bếp dành dụm mua được nếu không
kịp giấu, không kịp ném ra cửa sổ sẽ bị cán bộ đoàn tịch thu. Mỗi lần qua đợt bố
ráp, nhìn khuôn mặt thất thần, đôi mắt ngấn nước của bạn cùng phòng, tim mình
thắt lại. Nồi cơm gạo mốc của đứa bạn nghèo đang nấu còn sống nhăn mà nhẫn tâm
tịch thu, các bạn bảo mình phải kể tiếp sao đây?
*
Võ Thu Phương TT11
Hình: Trước cửa văn phòng
cư xá D (còn gọi là cư xá Nữ). Ở ngay chỗ này (hồi đó) đặt bàn trực cư xá. Đây
là phòng 4A, nay trổ tường thông ra cửa chính. Nhiếp ảnh gia Bùi Thúy Lan,
CN12.
*
Đây là loạt bài được
viết từ năm 2018 trên facebook cá nhân của Võ Thu Phương, tác quyền thuộc về
tác giả và trang Nông Lâm – Một Thời Để Nhớ
Nông Lâm - Một Thời Để Nhớ | **CƯ XÁ NỮ ĐẠI HỌC NÔNG LÂM NHỮNG NĂM 1985-1990** | Facebook

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét