Chủ Nhật, 25 tháng 8, 2024

Cuộc thi hoa hậu đầu tiên của ĐHNL - Phần 2: Hoa hậu và bóng chuyền

 


Hôm thi đấu với đội nữ Điện Lực, nam sinh của ba cư xá A,B,C bỗng kéo ra đông nghịt.

Dàn nắp nồi ở cư xá B vừa thấy mấy cặp giò trắng trẻo của đội tuyển nữ là bị hớp hồn. Mấy chàng liệng đạo cụ, ùn ùn kéo hết ra sân, nhốn nháo như con nít đi xem đám cưới.

Đội bóng chuyền nữ lần đầu phải khoe giò tại trường thì tâm thần bấn loạn. Lì nhất là Võ cô nương mà cũng thấy run. Con gái khi run, biết liền, bước chân đi như dẫm trên mây, chả có điểm tựa nào. Nó chao đảo lắm.

NT Vân ra sân với đôi chân trần tuyệt mỹ (Vân có nước da rất đẹp), đùi bên trái của nàng lại có một lúm đồng tiền thật dễ thương. Chỉ sau mười phút khởi động, cái lúm đồng tiền của Vân bị quỷ sứ phát hiện. Tuy là cầu công có bước đà cực chuẩn, thủ bóng kỹ, thi đấu rất tốt trên sân khách, nhưng trên sân nhà hôm đó Vân toàn phải lo… giữ tiền.

Mình được xếp đối cầu với chị Hồng ở hàng công, nhưng mình hoang mang đến độ không biết vị trí quan trọng được giao phó. Sau trận đấu, có mấy anh bên Lâm Nghiệp nói: “Tụi anh bỏ học xuống chỉ để xem đứa nào được đứng đối cầu với chị Hồng, không ngờ em đánh quá dở”. Mình còn ngớ ra hỏi lại: “Ủa, thiệt hả? Em chơi đối cầu với chị Hồng thiệt hả?”Nghĩa là, mình vào sân mà không nhớ đứng ở vị trí nào.

Sinh viên nam kéo ra quá đông, lại đứng rất gần. Ban tổ chức khi đó thật yếu kém, không ai để ý chuyện giữ khoảng cách an toàn cho nữ sinh thi đấu. Đám cổ động viên vây kín sân đến độ vướng víu, cầu thủ không sao xoay sở được với những pha bóng ngoài biên. Lẽ ra khi thấy cầu thủ cứu banh, đám nam sinh phải lùi lại. Đằng này họ đứng nguyên đó, nhiệt tình đưa tay ra phía trước, như nhắn nhủ: “Em có trượt chân té thì cứ té vào vòng tay anh”. Võ cô nương không cứu được trái banh, thì tức giận thề rằng, dẫu có té trầy chân, sứt cùi chỏ cũng không bao giờ chịu rơi vào vòng tay quân địch.

Mà, quân địch thì ở sát bên (còn thần Kim Quy không chịu xuất hiện) cho nên đám con gái mặc quần short không sao nhảy lên ghi bàn được. Mỗi khi mình có banh là một chục cái miệng la ngay lỗ tai: “Phương, em! Giết… nó”. Lúc mình vô đà chuẩn bị nhảy lên, cổ động viên còn xô tới gần hơn, làm như Võ cô nương mà rớt xuống có mệnh hệ gì thì các anh đau lòng lắm.

Nhưng làm sao mà vô đúng đà để nhảy lên được hả, trời. Máy bay chiến đấu của Mỹ (loại F-35 Lightning II tối tân bây giờ) mà bị quân địch kè sát kiểu đó cũng không xuất kích được, nói gì phận liễu yếu đào tơ như Võ cô nương.

Lỡ đập banh trúng lưới thì nghe một chục cái miệng la “ồ” tiếc rẻ, rồi anh nào thảng thốt kêu lên: “Phương ơi, em giết anh rồi!” Thiệt là muốn khóc luôn.

Ngày hôm đó chỉ có NPC Hiền và HT Xuân (ở vị trí chuyền 2) là giữ được phong độ, chơi rất tốt. Họ có lo ra, có bị áp đảo tinh thần hay không thì mình không biết.

Tụi mình thua đội nữ Điện Lực với tỉ số khá đậm và rất buồn. Thi đấu sân nhà mà thua, nỗi buồn lớn gấp hai. Trưa hôm đó mình không ăn cơm, bỏ lên sân thượng ngồi khóc một mình. Nhưng khóc vì thua thì ít, khóc vì tức đám cổ động viên lâm tặc thì nhiều.

Rút kinh nghiệm từ những chuyện như vậy mà thầy Trung Dừa không cho Nữ Sinh Duyên Dáng thi áo tắm.

(Còn tiếp, bài gồm 6 phần)

*

Bài viết của Võ Thu Phương niên khóa 1985-1990 (fb Lưu Thủy Hương)

Hình: Giàn bông giấy bên cạnh lớp học chữ I, những năm tháng không bao giờ quên.

Nông Lâm - Một Thời Để Nhớ | *Cuộc thi hoa hậu đầu tiên của đại học Nông Lâm, năm 1989* | Facebook

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét