Thứ Ba, 28 tháng 8, 2018

Viết cho một tuổi hai mươi - Lê Văn Điền


Tuổi hai mươi tôi áo xanh vai
Ôm súng thép ba năm rồi chờ giặc
Trấn giữ biên cương một vùng phương Bắc
Ráng chiều pha tím sắc núi rừng
.


Tuổi hai mươi tôi đi những bàn chân
Trần trụi, vách đá tai mèo dựng đứng
Sáng đường tôi đi những đêm ra trận
Mắt mẹ hiền thay cả một trời sao
.
Tuổi hai mươi tôi qua bao rừng thẳm, núi cao
Cheo leo quá! Cung đường đã vượt
Lưng tấm áo sờn mồ hôi bao lần đẫm ướt
Khuôn mặt đỏ bừng trong ánh chớp pháo tầm xa
.

Tuổi hai mươi tôi lấy biên giới làm quê hương và trận địa làm nhà
Mũi súng thép chỉ đường lao tới
Cánh hoa ban mỏng manh trong lửa khói
Tôi ép thư tình gửi người cuối trời xa
.  



Tuổi hai mươi tôi máu và hoa 
"Sống bám đá, chết vùi trong đá" 
Pháo vạt đồi cao, mảnh bay như lá
Đóa sim tàn, trên xác bạn bè ta
.
Tuổi hai mươi tôi có giấc mơ qua
Tàn chinh chiến trở về giảng đường rực nắng
Xếp chiến y khoác lên vai áo trắng
Hận thù này rồi sẽ phôi pha 
.
Tuổi hai mươi chúng tôi viết lên khúc tráng ca
Bằng máu của hàng vạn chiến binh gục ngã
Hoang lạnh chiều hôm miền biên lũy
Đốt lửa kiêu hùng bằng nhiệt huyết tuổi hai mươi



Những ngày thực binh Hà Bắc -Lạng sơn (3/1985)
Lê Văn Điền

Có người con đường đến giảng đường nhẹ tênh, còn tôi thì quá chênh vênh.





5 nhận xét:

  1. Hay. Cảm ơn tác giả.

    Trả lờiXóa
  2. Vậy bạn ra chiến trường rồi về học Nông Lâm. Thật đáng nể.

    Trả lờiXóa
  3. Cám ơn bạn đã nhận xét . Thực ra có rất nhiều người quay trở về trường từ đời sống quân ngũ. Tôi chỉ là một trong số đó

    Trả lờiXóa
  4. Ủa, anh Bay! Anh có Blog, sao vào đây gặp khó khăn? Nhớ cho bạn bè Nông Lâm xin vài bài thơ "ác chiến" của anh nghen.

    Trả lờiXóa