Thứ Năm, 9 tháng 3, 2023

Quán chè Mỵ dưới chân đồi Nông Lâm



(Trích tiểu thuyết Miền Hư Ảo của Lưu Thủy Hương)

- Dành cho những ai chưa được một lần ra quán chè Mị -

Rời đường xa lộ, đi theo con đường đất băng qua trảng cỏ dại. Khu đầm lầy nuôi đỉa dưới chân đồi đen thẫm loang loáng bóng trăng. Ngước lên trời thấy trăng non e ấp trong tàng mây lờ lững buông màn tơ xám trên đồng lau. Những ngôi mộ đá ong đen đúa nằm im lầm lũi hai bên đường mòn như những con cóc khổng lồ xấu xí. Dưới gốc cây cổ thụ um tùm chị Sầu hắt xì hai tiếng. Đàn chim đêm vỗ cánh bay lên xao xác, vỗ cánh bay về cuối màn tơ xám, rồi bị giữ lại ở đó, thả tiếng kêu dài uẩn ức trôi đi trên đầm nước. Quạ…quạ… quạ… quạ… Con kỳ nhông phóng ào qua gò mối, cái đầu xanh lè vạch một vệt sáng mòn trên thảm lá khô. Nó chạy đi đâu, biến đi đâu, m. cũng không biết. Còn có bao nhiêu con kỳ nhông khác từ trong bóng tối đảo mắt theo dõi. Ngượng nghịu, m. vấp trúng ống quần, la lên một tiếng nhỏ.
Sương đêm tản tản mờ, sương phủ lên chiếc bóng đứng ở bên đường. Người đàn ông xoã tóc, một tay vác cuốc, một tay ôm con gà trống. Con gà trống đôi mắt sáng lấp lánh, nghểnh cổ nhìn Bắc, kêu lên những tiếng kỳ dị, không rõ là mừng rỡ hay giận dữ. Hình như Bắc rùng mình, bàn tay Bắc lạnh lẽo nắm lấy tay m. Vầng trăng bán nguyệt vụt ló ra khỏi tàng mây, thả tơ vàng trên đồng cỏ, chiếc bóng bên đường tan biến giữa tơ vàng ảo nguyệt, chỉ còn lãng đãng tiếng gà gáy đêm.
Cánh cổng tre xiêu vẹo thấp thoáng cuối con đường, m. so vai, sương hay trăng thấm dần qua cổ áo.
Căn nhà lá nhỏ âm u nằm giữa đồng hoang phủ kín dây bìm bìm, ánh đèn dầu leo lét sau khung cửa lá chằm. Chị Mẫn im lặng nắm tay m. kéo qua những cụm mua dại. Bàn tay m. nằm im trong lòng bàn tay ẩm ướt của chị Mẫn. Không biết khi anh Bốn nắm tay chị Mẫn, anh có thấy ẩm ướt không. Mấy đứa khác cũng im lìm bám theo sau, không biết tụi nó nghĩ gì, hay cũng đang lén lút nhìn quanh. Trăng đã chìm xuống biển mây, cánh đồng đêm tản mạn le lói ánh đèn, chấp chênh lửa đom đóm, m. nghĩ đến anh. Cảm giác mê đắm của kẻ dấn thân đi tìm người mình yêu trong bóng đêm huyền ảo. Anh ở đâu trên cánh đồng thả đầy sao đom đóm?
Chị Mẫn kéo cả đám vô lùm mua. Cỏ lào đêm hôi hăng hăng, dây dại leo lan man quấn quanh cái bàn gỗ và mấy cái ghế đẩu ọp ẹp. Duyên ngồi đối diện với m. mặt nó hướng về phía căn nhà lá. Ánh mắt nó long lanh, sục sạo chuồi đi trong bóng trăng. Bên này, bờ cỏ lào um tùm che kín tầm nhìn, chỉ thấy tối thui. Lại thấy tiếc, hồi nãy sao m. không qua ngồi phía bên Duyên. Định bò qua bên đó, nghĩ sao, lại thấy phiền phức chộn rộn nên đành phải ngồi im. Bàn tay m. mò quanh cạnh bàn, đụng trúng tay Bắc, hai bàn tay hai đứa ấp lên nhau, để yên như vậy.
M. khép mắt lại, thiệt lâu, mùi thuốc lá thoang thoảng bay tới cả mùi tim đèn dầu hôi heo hắt cháy và tiếng người hay tiếng côn trùng lao xao. Hình như là tiếng nhạc xưa dìu dặt. Gió từ đầm nước thổi qua mang hơi lạnh ẩm, tanh rờn rợn.
"Cho tám ly chè đậu đỏ bánh lọt."
Chị Mẫn đưa tám ngón tay lên thì thầm, vừa đủ làm m. giật mình. Chiếc bóng đen đang cúi xuống bên vai chị Mẫn dao động. Cái bóng xoã tóc, mái tóc đen dày, rủ tới ngang eo. Chiếc nón lá kéo thấp che kín khuôn mặt chỉ thấy một ngấn cổ mờ trắng. Dáng người ẻo lả thanh thoát. Với mái tóc đó, dáng người đó chắc cô này phải đẹp lắm. Đúng rồi. Cô Mị! Đó là cô Mị. Chị Mẫn đặt ngón tay trỏ lên môi khẽ gật đầu. M. nhổm dậy nhìn theo, cô Mị biến mất trong bóng trăng, chỉ thấy một cánh đồng nhấp nháy lửa ma trơi. Nghe đồn, cô Mị thường đội nón rộng vành che kín mặt vì sợ sương đêm. Nghe đồn, cô Mị câm điếc ẩn hiện như sương. Nghe đồn, nhiều kẻ si tình buổi sáng quay trở lại quán tìm cô chỉ thấy một bà già lưng còng lệt bệt quét sân. Cô bao nhiêu tuổi, thật sự xấu đẹp ra sao, ở đâu tới, không ai rõ, chỉ toàn những tin đồn huyễn hoặc. Đám con trai trong trường hay gọi "em Mị", một lối gọi vừa âu yếm, vừa suồng sã, vừa mông lung.
Người ta bưng chè tới. Kẻ lạ đứng sau lưng m. chồm qua vai m. xếp chậm rãi mấy ly chè lên bàn. Cánh tay nổi gân chuồi qua gần đụng lên má, m. như nghẹn thở, cảm giác thật lạ lùng. Sự hiện diện gần gũi đó như chiếc lồng bàn chụp xuống người m., bạo tợn vây hãm cảm xúc. Mùi mồ hôi, mùi thuốc lá của kẻ đứng sau lưng choàng tới, bao phủ, xâm chiếm, khấy động nỗi bất an. Bỗng m. ngượng ngùng nghĩ, hình như đàn ông có một thứ mùi khác. Nhưng sao lại là đàn ông… m. co rúm người lại, chờ kẻ lạ bỏ hết mấy ly chè lên bàn. Bốn, năm. Hơi lạnh từ những ly chè đá thấm dần ra. Sáu, bảy. Một giọt nước lạnh toát đột ngột nhỏ trên vai như mũi kim đâm, m. hoảng hốt, bật kêu lên. Ái. Nước đá hay mồ hôi người lạnh như nước đá. Duyên ngồi phía trước đang tò mò nhìn qua vai m. bỗng rồi nó nhíu mày.
Bao nhiêu năm tháng trôi qua, m. vẫn tự hỏi, món chè đêm đó ngọt lạt ra sao? Cảm giác mờ mịt không lý giải nổi. Ai nhớ nổi mùi vị chè quán Mị? Nhớ kể lại cho m.
Từ bóng tối phía sau lưng Duyên, một gã con trai bước ra lặng lẽ kéo ghế ngồi xuống bên lùm cỏ lào. Cái muỗng trên tay Bắc thảng thốt gõ một tiếng "canh" lên thành ly. Gã ngồi phía sau đó, cách ra một khoảng vừa phải để khỏi làm phiền ai và khỏi phải xin phép ai. Gã không nói gì, chỉ chậm rãi rút thuốc ra hút, dường như là muốn thông báo sự hiện diện của mình. Duyên ngọ ngoạy liên tục, sự hiện diện đột ngột của gã con trai lạ phía sau lưng làm nó khó chịu. Ánh lửa gaz cháy lập lòe trên trên đầu thuốc, soi lãng đãng khuôn mặt gã con trai. Một nửa bóng đêm hoang sơ vừa tắt, một nửa bí ẩn, đam mê vừa hiện lên trong ánh mắt. Cảm xúc ghen tuông ganh ghét bỗng tràn ngập trong lòng, m.bàng hoàng nhận ra nó và nỗi ám ảnh. Chính điều đó làm m. đau đớn hơn cả, m. ôm lấy vùng ngực trái, nghẹn ngào kêu lên một tiếng nhỏ. Duyên bật hỏi.
"Gì vậy?"
"Gai mắc cỡ đâm." M. hoảng sợ nói.
Gã con trai nhổm dậy, xoải bước tiến về phía m, gã lặng lẽ quỳ xuống bên cạnh. Ánh lửa gaz loang loáng trên tay gã. Giọng miền Bắc của gã ấm và dịu ngọt lạ lùng.
"Gai đâm ở đâu? Để tôi xem hộ."
Đôi mắt gã đen thăm thẳm, một đốm lửa nhỏ nhấp nháy trong vùng xa thăm thẳm, m. cuống cuồng lắc đầu, giấu bàn tay giữa hai đầu gối. Nỗi khao khát được đặt bàn tay mình trong tay gã, nghe hơi ấm của gã truyền sang cũng mãnh liệt như nỗi sợ hãi muốn giấu bàn tay mình trong bóng tối. Tiếng gã cười nhẹ, cũng ấm và dịu ngọt như trong giấc mơ hoang hoải, và, gã hiểu điều đó, gã cảm nhận được sự rung động nghẹn ngào trong lòng m. Gã khẽ khàng đứng lên hơi cúi thấp đầu chào cả nhóm. Ánh mắt gã nhìn m. lần cuối. Ánh mắt gã tìm Bắc nhưng nó cúi gằm mặt không ngẩng lên. Bóng gã biến mất trong sương đêm, cũng đột ngột như khi đến. M. khép mắt lại, những tiếng thì thào xung quanh ở lại bên ngoài và m. đau đớn nhận ra, vẫn cảm giác đó. Sự ghen tuông ganh ghét vừa trở lại, đè xuống, trĩu nặng vùng ngực bên trái.
Gã đi rồi. Tại sao anh không đến để tìm m. Tại sao gã con trai đó không là anh. Tại sao m. không là Bắc. Nghĩ đến Bắc, đến sự đeo đuổi ráo riết của gã, m. cắn chặt môi để đừng khóc. Thôi thì m. gọi cảm giác đó là yêu thương và tủi hờn. Đêm trôi dần đi, sự thất vọng biến thành tuyệt vọng.
Loan bỏ đi từ bao giờ, đi với ai, chỉ có nó mới biết. Cả đám rón rén kéo nhau về, m. đi sau cùng, luyến tiếc bỏ lại phía sau một đêm chờ đợi. Con đường trở ra vòng qua cánh đồng phía sau quán, ánh đèn dầu chập chờn trên những chiếc bàn thấp, những cái bóng im lìm. Những người khách đêm đang theo dõi đám con gái rón rén nối đuôi nhau rời khỏi quán, không người hộ tống.
*
Võ Thu Phương TT11
#nonglamngayyeudau

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét