Thứ Năm, 9 tháng 3, 2023

Quán chè Mỵ dưới chân đồi



(Trích tiểu thuyết Miền Hư Ảo của Lưu Thủy Hương)


Hồi đó, trước cửa cư xá nữ có hai gánh chè, chè dì Tư và chè dì Năm.
Chè chuối của dì Tư béo ngọt, trái chuối sứ cắt đôi trắng hồng, bột bán nở mềm, thơm mùi mè rang. Chè khoai của dì Năm dẻo quánh, khoai mì trắng trong, khoai lang bí vàng, chan muỗng nước dừa béo ngậy thơm mùi lá dứa. Ăn chè dì Tư thì sợ dì Năm giận. Ăn chè dì Năm thì sợ dì Tư buồn. Sau này dì Tư đủ vốn, lên được gánh hủ tiếu mì thì dì Năm độc quyền bán chè. Sinh viên cũng thoải mái, vì chẳng còn sự lựa chọn.
Dì Ba ngồi mé bên này bán khoai lang chiên, chuối chiên. Hai đứa con dì Ba, mặt mày lem luốc lê lết cả ngày bên dãy quán. Đứa lớn ngồi chồm hổm phụ má nó gọt khoai. Đứa nhỏ ngồi chệt bệt trên đất lỏm hai con mắt dòm, chờ miếng khoai nhỏ hơi cháy của má thảy cho. Hết khoai, hai đứa chạy lòng vòng trong mấy cư xá, ai nhờ gì làm nấy, cho gì ăn nấy.
Bé Sáu đứng cuối dãy, bán rau cải đậu hủ tương chao với trứng vịt. Trong cái thúng rách phủ lá chuối khô của bé Sáu có giấu hũ tôm khô, ai hỏi mới lấy ra, xốc xốc mấy cái. Hỏi, mua một dúm hay hai dúm. Rồi than thở liền tù tì, chị ơi, mấy dúm cũng được, miễn đừng mua thiếu. Tội nghiệp em lắm, chị ơi, rau héo như vầy là lỗ nửa vốn rồi. Bán tôm khô coi vậy chứ vốn cao mà lời ít lắm.
Hai ba ngày m. mới dám ghé gánh dì Năm ăn một chén chè khoai. Một tháng bấm bụng kéo ghế gánh hủ tiếu của dì Tư một lần. Tay nắn túi, lòng ngậm cười, ăn cho có thêm tí protein. Mà m. biết rõ, hủ tiếu dì Tư toàn bột ngọt.
Từ tháng năm tới tháng chín, thỉnh thoảng dì Năm có thêm món chè bắp. Chè bắp nếp non vừa ngậm sữa, bào nhuyễn, chan nước cốt dừa sống. Chén chè trắng dẻo lẫn một sợi râu bắp vàng như tóc tiên. Mùi thơm nếp mới, bắp non, dừa tươi, bay ngang mũi rồi đọng hoài ở đó, cho tới mùa bắp năm sau. Qua mùa khô, dì Năm hay bán chè môn hay táo xọn. Tuyết Loan, người gốc Bắc di cư, gọi chè táo xọn là chè hoa cau, cái tên thiệt là đẹp. Hồi nhỏ m. hay gom bông cau trong vườn ngoại để chơi bán đồ hàng, hoa cau vàng ươm. Nhưng chè hoa cau của người Bắc không có nước dừa, Tuyết Loan nói vậy. Cầm cái chén sành nhỏ tí xíu trên tay, muốn dòm muốn hửi hơn là múc ăn. Cái muỗng nhôm bằng ngón tay cái, đút vô miệng lọt thỏm. Chất ngọt từ đó thấm ra đầu lưỡi.
Mà ngọt ngào chỉ là cảm giác thôi, chè dì Năm nấu toàn bằng đường hoá học.
*
Thỉnh thoảng m. và các bạn trong cư xá cũng phải nhịn chè. Nhà trường hay bày trò phát động chiến dịch "nếp sống văn hoá mới", "cư xá em sạch đẹp". Dì Tư, dì Năm, dì Ba, bé Sáu bị ban quản lý cư xá đuổi chạy te te, chịu mưa chịu nắng, trốn chui trốn nhủi ngoài vườn điều tới hết vốn thì lân la mò vô. Hàng quán nhích từ từ, tới sân bóng chuyền, tới hàng dương rồi tới gốc mít. Sinh viên cũng lân la mò ra, đói chè, đói rau xanh, đói đủ thứ.
Ở bùng binh chợ Thủ Đức còn có chè trái cây, đám con gái có ghé qua ăn được một lần hôm sinh nhật Duyên. Ngon lắm. Nước đá bào, si rô, chuối khô xắt nhỏ, mấy trái chùm ruột ngào đường, mứt đu đủ, mứt thơm, một cọng lá dứa. Duyên hứa, bao giờ có dịp, hẹn cả phòng về Sài Gòn ăn thử chè Yên Đỗ. Năm năm đại học qua vội vã, m. chưa kịp một lần biết tới hương vị ngọt ngào của đất đô thành. Cảm giác nuối tiếc đó theo m. về quê, bâng khuâng trỗi dậy trong đêm gió đồng xao xác. Tiếng vọng cổ u hoài trôi mênh mang qua trảng tranh qua rừng thẳm.
Nhưng có lẽ, trong những năm tháng yêu thương xa cũ, ngon nhất vẫn là món chè muối của Mai. Chè quậy bằng bột năng, mấy muỗng đường góp lại của cả phòng, thêm tí muối cho đậm đà. Đêm học bài thi, nửa chén chè muối lõng bõng sặc mùi khói cỏ, vừa húp vừa suýt soa nhìn nhau cười. Không chỉ ngon thôi. Còn ấm, còn vui, còn tình cảm thơ mộng.
Ngoài đường xa lộ thì có quán chè… Tên này viết sao đây ta? Chắc không viết y dài theo kiểu "Mỵ Nương" đâu, mà viết i ngắn như là "mộng mị". Hay yêu mị, tà mị? Quán Mị chỉ mở cửa lúc trời tối, mùa đông mở sớm hơn mùa hè. Đó là một phần thế giới đêm của nam sinh, con gái muốn vô đó phải có bạn trai hộ tống, không ai một mình mò ra đó làm gì. Hồi mới quen chị Mẫn, anh Bốn hay hứa dắt cả phòng đi quán Mị ăn chè. Hứa lèo mấy lần mà vẫn không chịu dắt. Bây giờ thì thôi luôn, chỉ thấy chị Mẫn lo nấu nướng hầu hạ níu kéo anh Bốn. Phòng 9C bàn nhau làm gan, kéo quân một lần ra quán Mị cho biết. Bắc, Duyên, Mai, chị Sầu cũng chưa đi ăn chè xa lộ bao giờ. Chẳng lẽ học xong năm năm ra trường mà không biết thế giới đêm ra sao.
Nhỏ Loan cười cười, cứ đi ra đó rồi biết. Loan có hàng tá người yêu đưa đi chơi mỗi tối, biết đủ chỗ, nhưng đố ai cạy răng nó moi ra được chuyện gì. Những chuyện nó làm chỉ có nó mới biết, m. thấy mình ghét Loan kinh khủng. Chị Mẫn thì căn dặn đủ điều, để tụi con gái 9C đừng làm chuyện gì dại dột nơi đất khách quê người.
(còn tiếp)
*
Trích Tiểu thuyết Miền Hư Ảo của Lưu Thủy Hương

#nonglamngayyeudau

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét