Thứ Tư, 26 tháng 4, 2023

Rau "chạy" - Nồi canh kỷ niệm


Nghe chuyện cháo mối của Bạn già, tui chợt nhớ đến một câu chuyện rất vui, không biết nhỏ Cẩm Hiền còn nhớ hông nữa!
Hôm đó TTXI đi thực tập bên trại thực nghiệm về, nhìn thấy cái hàng rào dọc bờ mương có nhiều bụi dây leo, lá kép dài nhọn giống như lá dương xỉ. Màu lá nâu non mát mắt lắm. Cả đám con gái hổng biết cây gì hết.
Nhưng mà... sinh viên nghèo thiếu rau, thấy lá xanh mơn mởn, đọt nhỏ cong cong thiệt dễ thương. Mèn ơi , bất giác thèm gì đâu á
- Hái về nấu canh ăn đi - Chị Đào TTXIB nói
- Thôi, rủi... bị gì sao ?- Tui ngại ngần ( bà con thông cảm, dân thành phố, từ hồi cha sanh mẹ đẽ đến giờ có thấy cái cây này bao giờ đâu mà biết)
- Cứ hái đi, Phương, Hiền, hái đi, tui có cách - Đào cười bí hiểm. Nụ cười trong ánh mắt
Tuy lo lắng, nhưng 2 con nhóc tụi tui vẫn hăng hái nghe lời bà chị có mái tóc com bê, đôi mắt to tròn trong sáng và cái răng khểnh duyên dáng ẩn chứa trong nụ cười tinh nghịch.
Thành quả được đựng trong cái nón rộng vành của tui, 3 đứa hả hê chạy vội về cư xá.
Chị Thanh Xuan Nguyen TTXI B gặp la lên:
- Ah rau ...choại nè
- Rau gì Chị? - Đào hỏi nhưng Chị Xuân đã ôm thau đồ quẹo lên sân thượng.
- Rau..." trại" , chắc ý chỉ nói hái ở bên trại - (lỗ tai tui nghe đúng kiểu dân miền nam hehe )
- Hông phải đâu, rau "chạy" á, chắc là ăn xong bị tào tháo rượt cót cờ đó - nhỏ Cẩm Hiền cười nói, cái kiểu cười tươi roi rói khỉnh khỉnh nhăn nhăn cái mũi hếch của nhỏ này tui không bao giờ quên được .
Cả 3 đứa phá lên cười, vang 1 góc cư xá .
20 phút sau, dầu, tỏi , đường, mắm, muối, có vậy thôi mà nồi canh của tụi tui thơm lừng, chất lượng, chớ hỏng có lèo tèo vài cọng rau muống như canh của nhà ăn đâu!
Đến giờ tụi tui khệ nệ mang lên căn tin ngay ngắn để lên bàn, gác đũa ...chờ....
Một lát sau bọn con trai cùng lớp kéo tới. Nhỏ Cẩm Hiền trịnh trọng nói:
- Hôm nay nữ có nấu canh, mời các bạn nam mình ăn chung cho vui.
(Đọc đến đây bà con thấy bọn con gái tụi tui tốt bụng lắm hông? )
- Ồ, đã quá.
Mấy anh chàng sinh viên ngây thơ ngó nồi canh to đùng, hấp dẫn, thích chí ngồi xuống múc liền không chút nghi ngờ. (Nếu tui nhớ hông lầm là hình như có Truong Trong Minh nữa phải hông Minh ?)
Nhưng, bọn con gái vẫn gác đũa!!!
5 phút trôi qua
- Ủa sao các bạn nữ hổng ăn? - Anh chàng Cư TTXI B hỏi
- Ăn đi Cư , tụi tui ...từ từ - nhỏ Cẩm Hiền nghiêm nghị một cách "ngây thơ vô số tội " trả lời
10 phút nữa trôi qua...
- Chắc hổng sao đâu, mình ăn đi - Đào nói nhỏ - bọn con gái gật đầu.
Đêm về lòng trắc ẩn nỗi lên, có tiếng thầm thì: - May là không có chuyện gì xãy ra.
- Nếu bọn con trai biết bị làm chuột bạch thí nghiệm , chắc ...chết !.- Đào khe khẽ
Cư xá nữ , 1 góc, lại rúc rích những tiếng cười , thật trong trẻo, thật giòn tan: Ăn rau "chạy" nhưng hỏng ai chạy " ra", mà lại.....chạy... "vô" !
LAN PHƯƠNG
TTXI ( 1985-1990)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét