Ký ức là một trong những đề tài của triết học được tranh luận từ hơn 150 năm nay.
Hippolyte Taine gọi ký ức là “bản in của
tinh thần”.
Henri Bergson gọi ký ức là những “bóng ma
vô hình trong đêm tối của vô thức”.
Theodule Ribot xem “ký ức như một tác dụng
sinh lý của hệ thần kinh”.
René Descartes gọi ký ức là “những vết tích
còn sót lại trong trí óc, sau khi một hình ảnh nào đã được in vào đấy”.
Pierre Janet cho rằng, ký ức là phương tiện chiến đấu của chính bản thân con người chống lại sự vắng mặt. Tại sao lại là sự vắng mặt? Ở đây Janet muốn nói là, ký ức luôn tìm cách đưa ta về lại với quá khứ, để ta không vắng mặt trong quá khứ, mà tiếp tục sống với quá khứ.
Bởi vậy mà, ký ức có một uy lực khủng khiếp,
nó luôn kéo con người về lại quá khứ, bằng những hình ảnh mà ta đã vô tình lưu
giữ trong não bộ. Nó sử dụng những hình ảnh cũ xưa đó để sai khiến con người cứ
phải sống mãi với kỷ niệm. Ký ức khiến ta cứ nhớ hoài, thương hoài, giận hờn
hoài, day dứt hoài, tiếc nuối hoài… Và, nó bắt ta phải tìm về dĩ vãng để giải
quyết yêu thương, ân oán, nhớ nhung.
°
Em gọi ký ức là “những hình ảnh cũ được ghi
lại trong tâm thức”, nó thuộc về miền dĩ vãng.
Trong miền dĩ vãng đó, những hình ảnh được
lưu giữ tự nó sẽ không thay đổi theo năm tháng. Có ánh mắt qua bao mùa giông
bão mịt mùng vẫn rực cháy như thiêu đốt. Có nụ cười qua bao mùa xuân hạ thu
đông vẫn xôn xao một góc trời riêng. Có nỗi nhớ nhung vẫn ngơ ngẩn cõi lòng,
như mới hôm nào yêu anh trên đồi xưa.
Mưa chiều cư xá mang theo bụi nước vào căn
phòng, mang nỗi mong chờ vào con tim. Mà con tim nhỏ xíu, lại dễ yếu mềm. Một
giờ chờ đợi thì quạnh vắng, một ngày chờ đợi thì miên man, bốn năm chờ đợi rồi
một thời sinh viên trôi qua mất. Bốn năm cho một mối tình si là một sự hoang
phí.
Mưa trên những hàng dương lá nhỏ, mưa trên
triền đồi mờ mịt cỏ may. Con đường một bên là hồ Thủy Sản, một bên là cư xá
nam, ở giữa là những hàng bích đào lấm tấm hoa. Nơi đó, hình ảnh của anh trong
dĩ vãng tuổi hoa niên vẫn còn nguyên vẹn hương xưa.
Hương thời gian không nồng
Hương thời gian thanh thanh
Màu thời gian không xanh
Màu thời gian tím ngát *
Người nào nhìn thấy thời gian có màu tím
ngát, người đó đã biết yêu. Có một buổi chiều trên đồi Nông Lâm, thời gian mang
màu tím, nó bàng hoàng kỳ lạ lắm. Ai đã từng yêu một lần thì biết. Hàng dương,
bờ cỏ, con đường đều bồng bềnh giữa màu tím khói sương. Người ta trôi đi trong
làn sương đó, lần đầu mọi thứ đều lạ lẫm, lần đầu mọi thứ đều bàng hoàng.
Ngày em quay về, thời gian chỉ mang màu xám
cũ kỹ và buồn tênh. Ký ức đã làm công việc của nó, đưa em về Một Thời Để Nhớ.
Nhưng hình ảnh của anh trong miền dĩ vãng đã không còn đủ sức mạnh để mang lại
màu tím trong lòng một người từng mang nỗi nhớ thương. Ký ức đã chơi trò lừa dối
em suốt bao nhiêu năm tháng, nó liên tục gọi em quay về, nhưng tất cả chỉ là ảo
giác.
Tại sao ký ức có thể lừa dối người ta suốt
bao nhiêu năm tháng?
°
Vì, ký ức và sự tưởng tượng đều sử dụng
hình ảnh, cho nên ranh giới giữa ký ức và hoang tưởng thường rất mập mờ.
Trong khi ký ức làm nhiệm vụ lưu giữ hình ảnh
thì trí tưởng tượng có khả năng làm sai lệch những hình ảnh được lưu giữ, thậm
chí nó còn thay đổi những hình ảnh đó. Vấn đề nằm ở chữ “làm sai lệch”. Người
ta giữ trong lòng một bóng hình nhưng lại tưởng tượng hàng ngàn hình ảnh khác để
rồi yêu mê cuồng những hình ảnh mà mình tưởng tượng ra. Ánh mắt của chàng, bờ
vai của chàng, sự cảm thông của chàng, những lời yêu thương ngon ngọt của
chàng… tất cả chỉ là ảo tưởng. Chính trí tưởng tượng của em đã thi vị hóa hình ảnh
của anh (nghĩa là làm sai lệch nó), để xúi giục em tin rằng anh đã từng yêu em.
Đây không là chuyện hy hữu mà là chuyện thường
tình trong cuộc sống. Bạn bè trong Nông Lâm – Một Thời Để Nhớ cũng có nhiều thứ
tình cứ tưởng, tình cứ ngỡ, tình đơn phương, tình xa, tình mộng, tình thầm… Em
cũng vậy. Chắc là anh cũng vậy. Mình cứ ngỡ là mình yêu nhau, sự tưởng tượng đã
tạo ra tình yêu của hai đứa.
Quay về miền dĩ vãng, để biết giấc mơ xưa
là không có thật. Một chiều xưa trên đồi, mình đã từng gặp nhau, đi qua đời
nhau mà không dừng lại để rồi vĩnh viễn chia xa. Ngày em trở về, những hình ảnh
cũ tan biến vào hư vô.
Mình chưa bao giờ cho nhau một cơ hội để
yêu. Có phải không, anh?
°
Này em dĩ vãng đã qua
Đêm đã mưa xa, tôi vẫn một mình
Còn em nay ở nơi nào
Hạnh phúc bên nhau hay đã xót xa.
Dù tình đôi ta đã xa rồi xa vòng tay
Lời yêu thương em hứa cho người là giấc mộng
phai
Tình vẫn trong tôi ngập đầy nỗi nhớ
Giọng hát buông lơi ngọt từng hơi thở
Đêm có mình tôi và những ngày xưa yêu em
Yêu em
…
Và em cũng ngỡ yêu anh.
°
Ngày mưa Berlin, 26. 04. 2023
Võ Thu Phương TT11
°
(*) Thơ Đoàn Phú Tứ

https://www.facebook.com/groups/902467650902084/posts/929549068193942/
Trả lờiXóa