Thứ Bảy, 13 tháng 5, 2023

Cư xá nữ ĐH Nông Lâm PHẦN 2

 NÔNG LÂM KHUNG TRỜI KỶ NIỆM

Cư xá nữ ĐH Nông Lâm 1985-1990

(PHẦN 2)

☘️

🔘 Chuyện học hành ban đêm:

Cư xá nữ thường xuyên bị cúp điện hay điện rất yếu chỉ sáng lờ mờ. Chắc nhiều bạn còn nhớ, mỗi khi điện bị cúp đột ngột thì có những tiếng thét rùng rợn vang lên từ hướng cư xá nam. Cứ cúp điện là nam sinh của ba cư xá cùng đồng loạt gào lên, như là ám hiệu của bọn tù nhân gọi nhau nổi loạn.

Sinh viên nội trú phải tự mua đèn dầu thắp sáng. Đèn không mắc lắm, nhưng dầu để đốt rất mắc so với túi tiền eo hẹp của sinh viên. Nên sinh viên thường phải học bài buổi chiều cho đỡ tốn dầu buổi tối. Thành ra buổi tối thường rảnh rỗi, nhàn hạ. Quá rảnh rỗi, nhàn hạ.

Đêm cư xá nữ thiếu ánh điện buồn ảm đạm lắm. Ít đứa nào muốn ở lại trong phòng. Sinh viên nào có người yêu thì đi chơi với người yêu. Sinh viên nào không có người yêu thì ôm tập lên chữ I, chữ U tìm người yêu.

Tuy nhiên, cũng có một dạng „không biết buồn“ trong cư xá nữ là mấy nàng tối nào cũng thắp đèn dầu học bài. Nhưng tính tình mấy nàng này giống mấy bà sư già trong chùa. Tuổi mười tám đôi mươi mà chơi thể thao thì sợ giống con trai, tham gia văn nghệ thì sợ mang tiếng xấu lên sân khấu, đi chơi với người yêu thì sợ mất phẩm giá, viết báo tường thì sợ để lộ suy nghĩ thầm kín, ngồi tán dóc với bạn cùng phòng thì sợ thành kẻ nhiều chuyện, bởi vậy mấy sư bà cứ lấy chuyện gương mẫu học hành làm tiêu chí đạo đức. Từ dạo ra trường đến nay, mình không gặp lại các sư bà này. Nhưng mình vẫn hình dung được cuộc sống các sư: cũng lấy chồng, cũng sanh con như mọi người thôi, ngoài thời gian sáng cắp ô đi chiều cắp ô về, các sư cụ còn có thêm niềm vui là lên Facebook khoe chuyện học hành của con cái, khoe mấy giò phong lan trồng bên hiên nhà, giới thiệu mấy món ăn ngon trong tuần... Công, dung, ngôn, hạnh đủ hết, chỉ thiếu một thứ là SỐNG.

Sống bốn năm rưỡi ở đồi Nông Lâm là một quãng đời với những trải nghiệm thú vị vô cùng. Tiếc là, không phải cái gì mình cũng có dịp thử qua.

Riêng chuyện đi học chữ I có kỷ niệm chắc ai cũng nhớ. Nữ sinh buổi tối đi học phải mang theo cái đèn điện bóng tròn có dây. Khu chữ I không có đèn, chỉ có chùm dây điện hở trên trần. (Thư viện khu chữ U có đèn, nhưng chỉ mở cửa mùa thi và luôn quá tải, buổi chiều đi học về sinh viên đều phải ghé qua thư viện bỏ tập xí chỗ trước).

Sinh viên đi học đêm ở chữ I tự bỏ số tiền túi eo hẹp mua đèn, tự leo lên bàn mắc đèn.

Mình có làm chuyện mắc bóng đèn một lần, bây giờ nghĩ lại còn rùng mình. Điện 220V, dây trần không vỏ, mùa mưa ướt sụt sùi, mà mấy đứa con gái kéo dây, khều móc đủ kiểu. May không có đứa nào tóc quăn tít leo lên bàn thờ ba má ngồi ăn chuối.

Một cái đèn nữ sinh mắc lên, dăm mười phút sau có một chục sinh viên xúm vô ké. Nhiều đứa còn nghèo hơn, không mua được dầu thắp, không có được cái bóng đèn điện, phải ôm tập lang thang khu chữ I, chờ ai mắc đèn là mò vô học ké. Đêm, người ta tháo đèn về, mình cũng phải về theo, thật là thảm cảnh. Sau này mình đọc báo thấy tin, một cựu lãnh đạo trường tuyên bố: „kinh tế gia đình tôi khá từ thời còn ở trường Nông Lâm“, mình ứa nước mắt. Những ngày tụi mình không có một ngọn đèn học đêm, đã có bao nhiêu lãnh đạo trường, lãnh đạo khoa khá giả?

Mình theo bạn bè xí xọn đi học chữ I mấy lần, theo kiểu gọi của nữ sinh thời ấy: đi câu cá. Đầu buổi thì đông lắm, nhưng rồi các nàng cứ theo tiếng gọi tình yêu ngoài đồi cỏ mà từ từ biến mất. Khoảng tám giờ tối, chữ I chỉ còn những sinh viên chăm học thực sự. Các bạn nữ đi chung với mình cũng đã biến mất hết, còn mình ngồi im re trên ghế mà chẳng dám cười đùa, chẳng dám nghịch ngợm. Nhìn quanh, ai cũng cắm cúi học bài. Mình có trí nhớ tốt, tính tình lại cực kỳ hiếu động. Tập vở mang theo đọc qua một lúc là thuộc, ngồi lâu quá thấy ngứa miệng, thừa thải chân tay. Thật là khổ sở. Sau một buổi tối chịu đựng, mình ôm tập về phòng còn bị bạn chọc quê:

„Nhìn tướng mày cắm cúi ngồi học, tụi con trai tưởng mày là dân chuyên gạo bài“.

„Tao đi ngoài hồ (Thủy Sản) nhìn vô, thấy mày cứ nghiêm nghị dán hai con mắt vô sách mà tức cười“.

„Đi lên chữ I câu cá mà ngồi thẳng đơ như sư bà tụng kinh, ôm khư khư cuốn kinh, làm gì có cá nào dám bơi tới gần.“

*

🔘 Sinh hoạt văn hóa:

Phòng 9C, 10C là một trong những phòng có hoạt động văn hóa khá tốt trong cư xá nữ vì tụi mình có lực lượng thể thao và văn nghệ cấp đoàn trường. Hầu hết các buổi chiều (trừ mùa thi) phòng 9C, 10C đều có chương trình tập bóng chuyền, cầu lông. Mùa tranh giải tụi mình còn tổ chức tập thêm một buổi bóng chuyền lúc 6 giờ sáng. Cuối tuần tụi mình giăng lưới tập cầu lông trên sân chữ U. Phòng 9C có chị Tuyết Xuân từng vô địch giải cầu lông nữ toàn trường. Hai phòng 9C và 10C có các cầu thủ nữ từng vô địch giải bóng chuyền sinh viên toàn miền Nam.

Buổi tối, tụi mình lên sân thượng ca hát với mấy tay văn nghệ: Lan Hương, Lan Phương, Phương Dung, Hoài Phương, Nguyễn Vân… Sau này các bạn Dâu Tằm 11 còn tự tổ chức học khiêu vũ.

Nhưng nói chung là những sinh hoạt văn hóa trong cư xá nữ đều là tự phát. Mỗi tầng, mỗi phòng tự tìm một phương cách sinh hoạt trong điều kiện kinh tế ngặt nghèo.

Sinh hoạt văn hóa mang tính tập thể thì nghèo nàn lắm. Ngoài những buổi văn nghệ chuyên khoa, một năm một lần, Đại học Nông Lâm thời đó có quá ít loại hình sinh hoạt văn hóa có tổ chức. Vì thiếu kinh phí? Không, nhà trường có tiền và sẵn sàng chi nhiều tiền cho căn bệnh thành tích rất quái gở.

Ví dụ:

Năm 1987, đội tuyển bóng chuyền nữ Đại Học Nông Lâm đoạt cúp vô địch sinh viên toàn miền Nam, được đặc cách ra Hà Nội thi đấu. Con đường dẫn đến vinh quang đó, mỗi đứa sinh viên trong đội tuyển phải trả giá bằng mồ hôi và nước mắt, bằng những ngày tập luyện cả sáng lẫn chiều, bằng nỗ lực vượt qua cái đói liên miên, bằng những buổi tối chong đèn ngồi học đến giữa khuya để đảm bảo điểm thi học kỳ. Năm cầu thủ trẻ của TT 11 và DT 11 luôn có mặt trong mọi trận đấu sinh tử, luôn sát cánh bên nhau trong mọi đường chuyền, luôn thao thức bên nhau đêm trước mỗi trận đánh.

Cái vé ra Hà Nội là phần thưởng cho sự cố gắng quyết liệt của năm đứa con gái khóa 11 khoa Trồng Trọt. Hai tuần trước khi ra Hà Nội, đội tuyển bóng chuyền nữ được tập trung bồi dưỡng tại nhà nghỉ trạm xá, có chế độ ăn uống và tập luyện chuyên nghiệp.

Nhưng rồi thông báo từ Đoàn trường đưa xuống thật phũ phàng và tàn nhẫn. Bốn cầu thủ của TT11 bị loại ra khỏi danh sách tập trung bồi dưỡng, đó là Nguyễn Thị Vân, Võ Thu Phương, Hà Tuyết Xuân, Nguyễn Thu Hồng. Lý do rất đơn giản, nhà trường dành tấm vé đi Hà Nội cho hai nữ giáo viên trường. Hai cô này chẳng hề tham gia thi đấu vòng loại, chẳng có chút công trạng gì, chỉ vì tham lam mà nhảy vô cướp tiêu chuẩn của sinh viên. Và, nhà trường bỏ tiền thuê thêm hai cầu thủ chuyên nghiệp hạng A của nhà văn hóa Thanh Niên – Phạm Ngọc Thạch. Những người này được Đoàn thanh niên cộng sản Hồ Chí Minh và Phòng đào tạo trường Đại Học Nông Lâm làm hồ sơ giả mạo là sinh viên Nông Lâm, để đủ tiêu chuẩn thi đấu trong đội hình sinh viên. Điều lố bịch là, cả đội tuyển sinh viên đi thi đấu mà thực sự chỉ có một sinh viên duy nhất, lại ở vị trí dự bị là Nguyễn Phước Cẩm Hiền. Tụi mình đều mừng cho Hiền, đều thấy bạn mình xứng đáng, vì Hiền đã từng cùng đồng đội đổ mồ hôi sôi nước mắt giành được cơ hội đi tranh giải toàn quốc. Ít ra còn có một đứa đại diện cho sinh viên Nông Lâm ra Hà Nội, không thì đau lắm.

Nỗi đau đầu đời tụi mình gánh lấy quá chua xót, nhưng nó giúp mình hiểu được bất công là gì. Buổi chiều đi học về, ngang qua sân bóng chuyền, tụi mình thấy đám Lý Thông đứng trong hàng ngũ đội tuyển, vui vẻ (trơ trẽn?) tập luyện trên cái sân mà Thạch Sanh từng đổ mồ hôi tập luyện. Mình cúi đầu ôm tập đi cho nhanh, nghe cảm giác ngậm ngùi kéo qua lòng, buồn đến nghẹn ngào. Khi đó mình chỉ mới 19 tuổi, phải hiểu đời quá sớm.

Cũng năm 1987, nhà trường có tổ chức cho sinh viên tập aerobic. Phong trào được sinh viên ủng hộ rầm rộ, diễn tập được vài lần (tại câu lạc bộ dưới tầng hầm nhà ăn) rồi chấm dứt đột ngột. Nữ sinh tiếc ngẩn ngơ. Phong trào khiêu vũ do một nhóm sinh viên tự khởi xướng cũng chỉ kéo dài được khoảng một học kỳ (?) rồi tiêu tan.

Thỉnh thoảng nhà trường có mời ca sĩ hay nhà thơ về giao lưu với sinh viên, những cuộc vui như vậy thật hiếm hoi, để lại nhiều kỷ niệm. Những khuôn mặt lừng danh đã cùng sinh viên Nông Lâm chia sẻ ánh trăng thanh: ca sĩ Nhã Phương, ca sĩ Anh Khoa, nhạc sĩ Trần Tiến… Sau này (khoảng năm 2008) mình về Việt Nam tham gia họp mặt với giới văn sĩ ở Sài Gòn, mình gặp lại nhà thơ Lê Thị Kim. Nhắc lại lần trình diễn đầy ấn tượng của chị ở trường Nông Lâm, không ngờ tác giả „Ra khỏi quán cà phê“ vẫn còn nhớ và xúc động. Chị nói bằng chất giọng ngọt ngào không lẫn vào đâu được: „Đêm đó thật là vui, thật là cảm động“.

Ở giữa tỉnh và mê

Chúng ta nhận chân cuộc sống

Rằng sẽ không còn những người suốt đời ăn gạo

Mà không hề biết lúa là gì

Rằng sẽ không còn những người suốt đời si café

Mà không biết thân café là thân leo hay thân gỗ

Ra khỏi quán café gặp mùa xuân bỡ ngỡ

Như lần đầu biết tới mùa xuân

Như là ly café thứ nhất

Ta nắm tay nhau bằng bàn tay thành thật

Chai sạn rồi mới hiểu bàn tay

Mới hiểu vị ngon ly café sau ngày vất vả

Ta dắt tay nhau vào cuộc đời mới lạ

Khi chúng mình ra khỏi quán café.

Thơ tình Lê Thị Kim chỉ có vậy thôi mà xao xuyến cả khung trời Nông Lâm. Những đứa chưa biết vị cà phê là gì như bọn con gái phòng 9C đều ngây ngất với vị đắng đầu đời.

Võ Thu Phương TT11

*

(2) Nông Lâm - Một Thời Để Nhớ | ## NÔNG LÂM KHUNG TRỜI KỶ NIỆM | Facebook

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét