Hai đứa con gái lớp Trồng Trọt 11 có hai bàn tay giống nhau. Loại bàn tay rất ít người có, vậy mà hai đứa lại học cùng lớp, ở cùng phòng.
Bà thầy bói nói với một đứa, người có bàn tay này thì làm việc gì cũng khéo léo. Nhưng nhỏ đó viết chữ rất khó coi.
Bà thầy bói nói với một đứa, người có bàn tay này thì làm việc gì cũng khéo léo. Nhưng nhỏ đó viết chữ rất khó coi.
Bà thầy bói nói với đứa kia, người có bàn tay này thì cả đời không sợ đói nhưng số vất vả, lúc nào cũng nhiều việc. Coi bói mà nói kiểu đó kể như huề vốn. Người nhiều việc thì làm sao mà đói được.
Hai đứa rủ nhau đi học chữ I, nhưng chỉ học một lúc rồi đi xem tập văn nghệ, la cà luôn mấy tiếng ở chỗ hát hò. Buổi tối ghé qua lấy tập, cũng không để ý gì. Về tới cư xá, một đứa mới phát hiện ra lá thư ép trong cuốn tập. Nó đọc xong thì cười ầm lên. Lá thư bằng một phần tư trang giấy học trò, được gấp làm đôi, có hàng chữ rất thẳng: “Vở sạch nhưng chữ chưa đẹp, cố gắng lên em nhé“.
Đứa kia khoái quá, cũng mở tập ra tìm. Lật tới lật lui, không có lá thư nào, buồn quá là buồn.
Các chị trong phòng nói, chữ I là chỗ cư xá nữ đặt thùng thư. Mấy em thường bỏ tập ở đó rồi giả bộ đi đâu, thỉnh thoảng quay lại chỉ để lấy thư và xác nhận là chủ sở hữu của thùng thư. Có em một buổi tối gom được mấy lá thư. Kể như là bội thu.
Võ cô nương nghe nói mà buồn thiu, lật lại từng trang trong cuốn tập, tìm thật kỹ mà chả có lá thư nào. Sau đó, đi học chữ I thêm ba lần, cũng vẫn không có thư.
Từ đó không thèm lên chữ I học nữa.
*
Võ Thu Phương TT11
Hai đứa rủ nhau đi học chữ I, nhưng chỉ học một lúc rồi đi xem tập văn nghệ, la cà luôn mấy tiếng ở chỗ hát hò. Buổi tối ghé qua lấy tập, cũng không để ý gì. Về tới cư xá, một đứa mới phát hiện ra lá thư ép trong cuốn tập. Nó đọc xong thì cười ầm lên. Lá thư bằng một phần tư trang giấy học trò, được gấp làm đôi, có hàng chữ rất thẳng: “Vở sạch nhưng chữ chưa đẹp, cố gắng lên em nhé“.
Đứa kia khoái quá, cũng mở tập ra tìm. Lật tới lật lui, không có lá thư nào, buồn quá là buồn.
Các chị trong phòng nói, chữ I là chỗ cư xá nữ đặt thùng thư. Mấy em thường bỏ tập ở đó rồi giả bộ đi đâu, thỉnh thoảng quay lại chỉ để lấy thư và xác nhận là chủ sở hữu của thùng thư. Có em một buổi tối gom được mấy lá thư. Kể như là bội thu.
Võ cô nương nghe nói mà buồn thiu, lật lại từng trang trong cuốn tập, tìm thật kỹ mà chả có lá thư nào. Sau đó, đi học chữ I thêm ba lần, cũng vẫn không có thư.
Từ đó không thèm lên chữ I học nữa.
*
Võ Thu Phương TT11

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét