Thứ Năm, 27 tháng 7, 2023

Cỏ hát trên đồi - Chương 4: Cư xá em


Mấy đứa con gái phòng 4A giật mình tỉnh giấc, bên ngoài có tiếng la “cúp nước rồi bà con ơi”. Chị Thu Ba làu bàu:
- Mới sáng sớm mà đã um sùm rồi.
Chị trở mình cố ngủ tiếp, nhưng rồi lại ngồi dậy cặm cụi thắp đèn lên học bài. Hồi hôm chị thức đến nửa đêm nhưng vẫn chưa nắm vững môn hóa hữu cơ, sáng nay lớp có tiết kiểm tra đầu tiên. Thức khuya dậy sớm chị nghe bụng đói cồn cào.
Thùy ngồi dậy nhìn đồng hồ, cây kim giờ gắn lamine màu xanh đang nhích gần tới con số 5 giờ sáng. Nó vươn vai, đưa tay che cái ngáp dài, vẫn còn chưa tỉnh hẳn. Theo thói quen Thùy tuột xuống giường, ôm quyển vở chạy lên sân thượng. Thùy rất thích chạy nhảy và ôn bài trên sân thượng. Đọc một câu, chạy một vòng, rồi quay trở lại nhìn vào vở đọc câu kế tiếp. Mùa này không mây, qua năm giờ sáng mặt trời cũng bắt đầu thức giấc. Khung trời phía chữ U ửng màu hồng ngọt ngào.
Hôm nay cúp nước, Thùy không dám chạy nhảy nhiều mà chỉ đi tới đi lui. Từ trên sân thượng nhìn xuống con đường trải đá phía sau, cảnh tượng sáng cúp nước thật là vui. Đám con trai với đủ các kiểu y phục phong phanh, vai vắt khăn, tay cầm ca, cầm xô, cầm bình… kéo nhau đi về khu trại thực nghiệm trồng trọt.
Tiếng lao xao của các nữ sinh trong cư xá bắt đầu nổi lên. “Anh ơi, lấy cho 1A một bình nha, anh”, “Anh Thanh ơi nhớ lấy cho chị Nhung một xô nước rửa mặt”. Thùy đỏ mặt nghĩ, ai mà gan dữ trời, con trai ăn bận phong phanh vậy mà cũng dám kêu nữa.
Mấy chàng trai mình trần, tóc tai bù xù từ trại thực nghiệm về bị gọi trúng tên thì không thể làm lơ. Nào là thau, là bình, là ca chuyền vào các phòng bên dưới. Cảnh tượng rộn rã như trại thăm nuôi. Lớp Thùy mới vào học được mấy tháng, vừa quen với việc ăn ở trong cư xá, lần đầu chứng kiến cảnh tượng tiếp tế nước, Thùy thấy cuộc sống sinh viên thật lạ lùng. Nhưng rồi nó sực tỉnh, chạy vội xuống phòng mình xem vụ nước nôi ra sao.
Phòng nhỏ của 4A nằm mé cổng chính. Khu vực bên này lại rất lặng lẽ. Trong phòng không có chút xao động nào vì chuyện cúp nước. Nhỏ Chi đang còn nằm mơ mộng nhìn lên giường trên, chả biết nó nghĩ gì mà cười tủm tỉm. Con nhỏ này vui buồn gì cũng cười, cúp nước mà cũng cười. Chị Thu Ba bình thản ngồi gạo bài. Thùy tới gần chị, nói nhỏ:
- Chị ơi, cúp nước...
Thùy chưa kịp nói hết câu, chị Thu Ba nhướng mắt, chỉ ra phía bệ cửa sổ:
- Ừ, nước đánh răng rửa mặt kìa. Còn thau nước trong nhà tắm thì để dội rửa, mà nhín nhín đó!
Trong phòng có một bà chị có nhiều kinh nghiệm quán xuyến nhà cửa như chị Thu Ba thì thật là lợi hại. Tối nào chị Thu Ba cũng hứng một thau nước để trong nhà tắm, nói để đó chị giặt đồ, và một xô nước nhỏ có nắp đậy để sát chân giường chị, nói để sẵn nấu nước uống.
Lúc này Chi mới lồm cồm ngồi dậy, làu bàu nói với Thuỳ:
- Xài ít ít, nhớ chừa phần cho tui với nghe.
Thuỳ nhìn Chi định nói gì đó nhưng lại thôi. Kể cũng lạ, nhỏ Chi ở nhà quán xuyến trong ngoài, một tay trông nom đám em xếp re mà khi lên cư xá như hoá thành người khác. Trong phòng có bốn người thì nó nhõng nhẽo với chị Thu Ba, đùa giỡn với Yên nhưng lại cà nanh với Thuỳ. Tính ra nó còn thua Thuỳ gần một tuổi mà nhất quyết xưng tên với Thuỳ chứ không chịu làm em. Mỗi lần thấy hai đứa bắt đầu nói qua nói lại với nhau thì chị Thu Ba chỉ nhìn nó y như nó là đứa kiếm chuyện.
Chi hay nói lẫy:
- Chị toàn binh nhỏ Thuỳ.
Chi rửa mặt lẹ lẹ xong ra thấy Thuỳ chưa chịu chuẩn bị đi học liền càu nhàu:
- Đã điệu còn chậm mà không lo sửa soạn, tí không chờ cho đi một mình cho biết.
Chi thừa biết nhỏ Thuỳ rất nhát, không dám đi lên giảng đường một mình nên cứ hay lên mặt vậy đó. Thuỳ ấm ức nhìn Chi rồi nhìn sang Yên. Nhỏ Yên đang còn nằm co ro ở giường trên, nó quay mặt vô tường nên không biết là thức hay ngủ. Yên thật lạ lùng, bước ra ngoài luôn vui tươi rạng rỡ, về tới phòng Yên là con người khác. Cái tên Thường Yên cũng nhẹ nhàng mà xa lạ. Thầy cô hay tưởng nó là con trai, Phạm Thường Yên.
Hồi còn ở nhà, Thùy cũng bị má la hoài vì cái tính ầu ơ ví dầu. Mỗi lần nghe má ca cẩm “trâu chậm uống nước đục, con ơi con”, Thùy liền nũng nịu, má, la con hoài, mốt lấy chồng cho má hết la.
Giờ ở phòng 4A này thì có nhỏ Chi. Lúc nào cũng như chị hai của Thùy. Biết Thùy nhút nhát, không dám một mình đi học, phải đi ngang cư xá nam, nên lúc nào cũng đem hai chữ “không chờ” ra đe Thùy. Nhỏ Chi chỉ “chị hai” với Thùy, chứ với người còn trùm chăn kín mít trên kia, hay chị Thu Ba, nó có bao giờ dám nói vậy đâu.
Thùy chống chế:
- Còn ăn sáng nữa, trễ đâu mà hối dữ dậy.
Trong lúc mấy cô em đang bận rộn, cô chuẩn bị đi học, cô dằn dỗi, cô ngủ nướng thì chị Thu Ba lẳng lặng đem thố cơm ăn còn dư chiều qua đi ra quán trước cư xá đổi đồ ăn sáng. Cơm lãnh nhà ăn không bữa nào phòng tụi nó ăn hết, dù tối khuya, sáng sớm có lúc bụng đói cồn cào. Bé Sáu bán khoai mì khoai lang trước cư xá thường đổi khoai lấy cơm dư của các chị sinh viên đem về nuôi heo. Một thố cơm ba bốn chén bé Sáu đổi cho hai củ khoai nhỏ. Không biết chị Thu Ba đổi chác ra sao mà chị đem về phòng được bốn khúc khoai mì. Chị để cái thố lên bàn học đầu giường nói:
- Mấy đứa ăn đi, mỗi đứa một củ, lẹ lên rồi đi học, hông thôi trễ à.
Chi nói nhỏ nhỏ:
- Lại khoái ăn sang nữa rồi.
Chị Thu Ba quay sang ghẹo:
- Không ăn thì nấu mì gói mà ăn nghe.
Hôm nay cúp nước mà tụi nó cũng không có mì gói, nên Chi cười giả lả, tay nhón lấy củ khoai. Tự nhiên Chi nhớ nhà quá. Sáng ở nhà, Chi cũng hay luộc khoai cho mấy đứa nhỏ ăn rồi đi học. Giờ này, mấy đứa em lớn chắc đi học rồi, nhà còn mấy đứa em nhỏ thôi. Mấy tuần đầu Chi nhớ nhà nên đạp xe về hoài. Nhưng sau đó phần mệt, phần nhiều bữa dù lật đà lật đật lên đến nơi vẫn đi học trễ nên Chi ở lại cư xá luôn. Ở lại cũng có cái sướng, như giờ có chị Thu Ba lo ăn sáng. Chi không có chị để nhõng nhẽo nên theo một cách rất tự nhiên, coi chị Thu Ba như chị của mình.
Bên ngoài, mảnh sân trước cư xá buổi sáng đông vui, hàng quán nhộn nhịp. Mấy lớp có giờ kiểm tra sớm đã thướt tha kéo nhau lên giảng đường, vẫn tươi tắn giống mọi ngày. Dường như việc cúp nước không ảnh hưởng gì mấy đến một ngày mới trên Đồi Nông Lâm thơ mộng.
Yên vẫn còn nằm quay mặt vô tường, chị Thu Ba không la rầy mà nhón chân lên, lo lắng hỏi:
- Có chuyện gì vậy, Yên.
Yên nói tỉnh bơ:
- Không có chi đâu, chị. Em dậy lâu rồi.
Khuôn mặt mất ngủ thất thần, đôi mắt mọng nước của nó lại nói lên một điều rất khác. Khi Yên rửa mặt xong, nó đã là con người tươi tỉnh của buổi sáng. Thùy hơi khó chịu nghĩ, con nhỏ này kỳ cục, tên nó có lót chữ thường mà nó không bình thường chút nào.
Yên không nói chuyện với ai, chỉ lẳng lặng thắt bím. Nó làm gì cũng nhanh thoăn thoắt, ăn cũng nhanh, cuối cùng lại là đứa xong trước nhất. Chị Thu Ba cười vui vẻ:
- Sao hôm nay nhỏ Yên thắt bím? Tóc nhỏ đẹp sao không xõa ra?
Yên hơi sững người, ánh mắt nó xa xăm rồi lại tĩnh lặng. Nó thanh thản đáp:
- Hôm ni em hơi nhức đầu, không muốn xõa tóc.
Chi toét miệng cười:
- Có mấy anh cứ lạng qua cửa sổ phòng học. Chắc là ngắm mái tóc của ai.
Yên cũng cười thật dễ thương, thật vô tư:
- Răng mà ngắm tóc?
Thùy nhăn mặt nghe Yên nói rồi hỏi lại:
- Răng ngắm tóc là sao?
Chi ôm bụng cười:
- Là hàm răng của bà nhìn thấy mái tóc của bà rồi nó khen đẹp đó.
Thùy không cười theo mà ra mặt giận lẫy, nhiều khi nó nghe Yên nói nhưng không hiểu gì. Còn Chi cứ giải thích bừa bãi làm mọi thứ thêm rối ren. Chị Thu Ba phải giảng hòa:
- Yên nói tiếng miền Trung. Răng có nghĩa là sao. Ý của Yên là, tại sao mà mấy anh lạng qua lớp mình để ngắm tóc.
Chi lại cười ha ha. Thùy dằn dỗi nói:
- Thôi đi học, mới sáng cười um sùm như...
- Như trong sở thú - Chi vui vẻ chen ngang - Hôm nay tui rình coi mặt mấy anh lạng qua cửa sổ để lựa cho bà Thùy một anh có sức chịu đựng tốt.
Thùy trả đũa:
- Có một anh tóc dài hay nhìn vô chỗ Chi ngồi đó.
Chi bỗng đỏ mặt, im re. Bây giờ Thùy lại cười ha ha. Yên cũng cười theo.
Con đường gian khổ chờ tụi nó ở bên ngoài. Ba trạm gác cư xá nam và cái quán nước xập xệ bên đường là những thử thách đầy căng thẳng.
Buổi sáng cúp nước, tình hình bên nam giới lại có vẻ nhốn nháo nhiều hơn bình thường. Tới giờ đi học rồi vẫn còn những thân hình xương xẩu xách ca nước chạy hớt hải.
Trên ban công cư xá Cơ Khí, một đám con trai tụ tập, loáng thoáng có tiếng gọi. Anh chàng nào tên Lâm bị bạn bè đưa ra làm mục tiêu trêu ghẹo. “Thằng Lâm chưa đánh răng, em ơi”.
Những câu nói đùa ngộ nghĩnh của đám con trai hôm nay làm tụi nó tức cười hơn là khó chịu. Chi cúi đầu nói nhỏ:
- Người yêu của Thùy chưa đánh răng kìa.
Thùy khịt mũi:
- Yêu gì nổi. Mùi kinh khủng quá.
Chị Thu Ba phì cười:
- Mấy đứa đi lẹ giùm đi. Thiệt là chịu hết nổi.
*
Nhóm tác giả cư xá Nữ và cư xá Cơ Khí:
Lê Đình Dũng CK 12
Hồ Phương Trinh CN9
Huỳnh Kim Hải CĐ CK3
Mai Quỳnh Hương TS11
Nguyễn Hoàng CK10
Bùi Lan Hương TT11
Võ Thu Phương TT11
Nguyễn Đình Thịnh CK10


Hình của anh Tấn  TY9, "bị" chụp trước cx nữ khoảng năm 90-91 (đẹp chai thiệt!)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét