Hồi mình mới mở tiệm thuốc thú y ở An Giang thì nơi đây người ta còn nuôi heo theo "truyền thống". Heo nuôi dưới sàn, buộc chân vô một cái cọc chứ không có chuồng. Heo thịt nuôi một năm mới bán vì là giống heo nội, chậm lớn. Heo nái thì có chuồng tạm bợ để che gió che nắng cho heo con. Thức ăn cho heo thì chỉ có tấm cám và cơm thừa canh cặn. Tấm nấu thành "cháo heo" xong đổ thêm nước vô, thêm cám vô, quậy lỏng le cho heo húp. Người ta cho rằng ăn lỏng heo mới dễ ăn và dễ no, nhưng thực ra là để ít tốn tấm cám. Để cho heo ăn độn cho no mà ít tốn kém thì người ta xắt cây chuối cho ăn nữa.
Sinh viên chăn nuôi năm thứ hai là biết cho
heo uống nước nhiều hay ăn nhiều chuối cây không giúp cho heo mau lớn mà còn
ngược lại, là tốn năng lượng tiêu hóa loại thải. Nhưng vì heo giống nội chậm
lớn, nuôi bỏ ống để dành một năm mới bán nên chấp nhận được.
Khi cách chăn nuôi công nghiệp phát triển mạnh
hơn ở các tỉnh vùng lân cận thành phố lớn, thì người dân vùng xa như An Giang
cũng nghe biết, cũng ham thích giống heo chỉ nuôi bốn tháng là vô tạ, xuất
chuồng nên một số người cũng mua được giống heo có lai heo ngoại về nuôi cho
mau lớn. Khổ nỗi, mua heo giống mới mà nuôi cách cũ thì nó vừa èo ọt vừa hay bị
bịnh, nên tiệm thuốc thú y có dịp bán thuốc.
Có bà nọ vô tiệm mình mua thuốc "bổ"
cho heo ăn mau lớn. Thời đó thuốc bổ cho heo là các loại premix khoáng, premix
vitamin (trường Nông Lâm mình cũng có một thời sản xuất và bán các loại
premix). Mình đưa thuốc bổ cho bả, dặn mỗi ngày trộn vô một muỗng cà phê nhỏ
cho heo ăn, và dặn thêm là thuốc bổ chỉ là phụ, bà cho ăn đủ nó mới mau lớn. Còn
thí dụ cho bả rằng:
- Bà nuôi con bà, nếu cho ăn cơm chan nước mắm
không có thịt cá gì hết, rồi cho uống thuốc bổ thì nó cũng không lớn nổi.
- Ờ, tui hiểu rồi.
Một thời gian sau bả xài hết gói premix, bả
trở lại mắng vốn mình là:
- Cô ơi, sao heo tui ăn hết gói thuốc mà hổng
có mau lớn gì hết!
- Bà cho nó ăn làm sao?
- Thì tui quậy tấm cám lỏng, nếu có chuối cây
thì xắt trộn vô, rồi thêm vô muỗng thuốc.
- Bà đừng có quậy lỏng, quậy đặc như nhồi bột
đó nó ăn mới no.
- Không được đâu, nó khoái ăn lỏng cô ơi, mà
ăn lỏng nó mau no, mình ít tốn nữa!
- Ờ, tui hiểu gồi!!!
Biết là khó lay chuyển bả nên mình suy nghĩ
một chút rồi lấy ra một gói premix khác hơn lần trước, nói với bả.
- Tui có loại thuốc bổ này hay dữ lắm, mà cho
ăn trộn cám đặc mới hiệu quả nha, bà trộn lỏng là trớt quớt đó. Hổm rày tui đưa
người ta xài, nhiều người khen lắm đó, nói nuôi sáu bảy tháng là vô trăm rồi.
Bả mừng ra mặt, hỏi liền:
- Thuốc hay vậy hả cô, mà mắc hôn vậy?
- Cũng rẻ mà, đừng lo, nhưng phải trộn đặc, nhớ
đó nhe. À, với lại đừng trộn chuối cây. Thuốc này kỵ chuối cây nhe.
Bả vừa gật gật vừa dạ dạ, rất hớn hở cầm gói
thuốc đi về. Hết gói thuốc bả ra mua nữa, nói thuốc hay quá cô, nó ăn rồi ngủ
không hà, mau lớn thấy rõ. Bả còn hỏi thêm:
- Vậy chớ trộn thuốc nhiều cho mau lớn nữa
được hôn vậy cô?
- Ậy! đừng trộn nhiều nhe, trộn nhiều quá nó
bị bịnh đường ruột đó!
Mình nói vậy cho bả sợ và nhớ lâu, chứ giải
thích bài bản "pha học" chắc gì bả nghe.
Từ đó về sau bà này luôn tin tưởng mình, nuôi
con gì cũng mua thuốc của mình, còn chỉ cho nhiều người khác.
Phần mình từ khi áp dụng tuyệt chiêu đó thì có
tiếng mát tay, đưa thuốc hay, heo mau lớn.... Có nhiều người tới mua thuốc xong
còn ngồi tâm sự chuyện làm ăn cả buổi.
(Phương Trinh CN9)
Hình: chủ tiệm thuốc thú y (hình không có tính
chất minh "quạ" mà chỉ có tính chất "phe phang")

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét