Loạt bài về cư xá Nữ gồm
20 trang, sẽ được chia làm 9 phần:
1- Kiến trúc cư xá
2- Vệ sinh cư xá
3- Các sinh vật khác
trong cư xá
4- Chuyện học hành ban
đêm của nữ sinh
5- Các sinh hoạt văn hóa
6- Đói và buồn
7- Nội quy cư xá
8- Không gian xung quanh
cư xá
9- Một thời để yêu – Một
thời để nhớ
Mỗi tuần sẽ đăng một phần.
Đây là loạt bài được viết từ năm 2018 trên facebook cá nhân của Võ Thu Phương, tác quyền thuộc về tác giả và trang Nông Lâm – Một Thời Để Nhớ.
*
Phần 1: Kiến trúc cư xá Nữ
Cư xá Nữ là một tòa nhà 3
tầng nằm dài theo hướng Bắc - Nam. Tầng trệt, gọi là tầng A, dành cho nữ sinh
khoa Thủy Sản và Kinh Tế. Tầng hai, gọi là tầng B, dành cho nữ sinh khoa Chăn
Nuôi – Thú Y. Tầng ba, gọi là tầng C, dành cho nữ sinh khoa Nông Học (bao gồm
Trồng Trọt, Cao Su, Dâu Tằm, Bảo Vệ Thực Vật).
Phương thức phân bố chỗ ở
theo lớp, theo khoa tạo ra một mối quan hệ kiểu chị em bạn gái mang nhiều tình
cảm thân thiết. Nếu không là bạn cùng lớp, cùng phòng thì vẫn là bạn cùng khoa,
cùng tầng. Các phòng thường qua lại với nhau rất thân mật, khóa trước giúp đỡ
khóa sau như chỗ chị em. Ngày tụi mình mới bước chân vô cư xá, nhận được nhiều
tình cảm và sự giúp đỡ kiến thức cũng như vật chất của các chị khóa 8, khóa 9,
khóa 10, nên đến bây giờ mình vẫn còn nhớ từng khuôn mặt đáng yêu của các chị.
Mỗi tầng trong cư xá gồm
có mười phòng. Trừ hai phòng lẻ nằm đối diện đầu cầu thang ra, mỗi phòng lớn được
xây theo mô hình một căn hộ hoàn chỉnh gồm có:
- Một phòng khách (xếp được
bốn cặp giường tầng, sinh viên gọi là phòng tám người).
- Phòng ngủ lớn (xếp được
3 cặp giường tầng, sinh viên gọi là phòng 6 người), có nhà vệ sinh riêng.
- Phòng ngủ nhỏ (xếp được
2 cặp giường tầng, sinh viên gọi là phòng 4 người).
- Một nhà bếp với bệ gạch
men cao.
- Một nhà vệ sinh chung.
Ở hai đầu tầng C và B có
ban công thông ra bên ngoài, từ đó ánh sáng và không khí có thể lùa vào hành
lang. Nhưng hai cánh cửa ban công này thường bị sinh viên đóng lại để nước mưa
và gió lùa không tràn vào, nên khoảng không gian hành lang dài thườn thượt luôn
tối tăm hôi hám. Ban đêm, ban công là nơi hẹn hò của những cặp tình nhân nên cửa
lại càng đóng kín hơn.
Đèn điện hành lang thời
đó không bao giờ sáng. Không ai biết vì sao. Vì bóng đèn cháy không có tiền
thay bóng hay vì hệ thống điện hành lang bị hư hỏng trầm trọng? Mình chỉ biết,
sinh viên luôn phải lò mò đi trong bóng tối. Nghe tiếng chuột chạy dưới chân mà
không rõ chuột to hay chuột nhỏ. Ngửi mùi hôi ghê rợn ở đâu đó mà không biết
mùi hôi của chuột sống hay chuột chết. Mà cái mùi đó khủng khiếp lắm.
Cầu thang chính ở bên hướng
cửa chính thì tương đối sáng do ban ngày cửa luôn mở. Bên này dù không thắp
đèn, ban ngày vẫn thấy đường đi.
Nếu đứng mặt tiền nhìn
vào cư xá thì mé bên trái là cầu thang phụ, vì ít người sử dụng lại không có cửa
thông sáng nên lối này lúc nào cũng bẩn, âm u và hoang lạnh.
“Cầu thang bên cửa phụ
chỗ phòng mình đi xuống lúc nào cũng tối, đi xuống phải rủ 2, 3 đứa, không ai
dám đi một mình kể cả ban ngày”.
(Theo lời kể của chị BTN, TT11)
Tuy nhiên, sinh viên leo
hết cầu thang, vượt qua được dãy hành lang tối tăm bẩn thỉu, vào đến trong
phòng là khác hẳn. Phòng nào cũng sáng sủa, sạch sẽ. Các bạn ở trong phòng luôn
cố gắng giữ tối đa vệ sinh chung. Thời đó tụi mình ăn uống không nhiều, đồ đạc
cũng không có gì, nên phòng ở rất thoáng mát gọn gàng.
Các phòng thường không có
lịch phân công dọn vệ sinh, toàn là tự giác cả. Đứa nào rảnh là cứ xắn tay lau
chùi (thương nhất là mấy đứa cuối tuần ở lại cư xá). Ngày thứ hai đầu tuần,
mình ở nhà lên cư xá bao giờ cũng thấy phòng ở được các bạn nội trú chùi rửa dọn
dẹp, sạch tinh vi.
Vậy mà, năm học thứ nhất,
phòng 9C vẫn bị ban quản lý cư xá khiển trách. Lý do rất nhảm là “phòng không
có khẩu hiệu dán trên tường”. Mình phải cấp tốc đi mua giấy thủ công về cắt dán
khẩu hiệu cho phòng. Đám con gái phòng 9C/8, lựa chọn mãi, cuối cùng quyết định
chỉ dán mấy chữ “Văn minh - Lịch sự - Tế nhị”, ngay trên bệ cửa sổ, hướng nhìn
ra rừng cao su.
Mấy ông già lớp TT11 qua
phòng chơi, nhìn khẩu hiệu “Văn minh - Lịch sự - Tế nhị” rồi cười hì hì. Họ hỏi:
“Đứa nào cắt khẩu hiệu
này?”
Các chị ngơ ngác:
“Còn đứa nào nữa? Con nhỏ
P chứ ai.”
Mấy anh lại cười:
“Hèn chi!”
Mình bực bội la lên:
“Cái gì mà hèn chi?”
Các anh giải thích:
“Nghe nè, em P! Tế là
cúng. Nhị là hai. Cúng hai là… cái hun. Sao em lại…”
Vậy là cả đám cười ỏm tỏi
lên. Mình nhỏ nhất lớp, lại chưa yêu đương gì, nghe giải thích như vậy thì mắc
cỡ lắm. Nhưng rồi mình cũng không gỡ khẩu hiệu xuống. Sinh viên Nông Lâm đầu óc
rất tinh nghịch, họ đã muốn chọc ghẹo rồi thì khẩu hiệu nào họ cũng nói bậy được.
Các phòng khác thì dán những
câu lặp đi, lặp lại: Học, học nữa học mãi - Giữ gìn vệ sinh chung - Không có gì
quý hơn độc lập tự do - Mình vì mọi người, mọi người vì mình… Những hàng chữ đỏ
lòe loẹt này chẳng nói lên được ý nghĩa gì ngoài thứ giáo điều ấu trĩ và một nhận
thức thẩm mỹ hạng bét. Khẩu hiệu dán qua bao mùa sinh viên ở, tróc lên tróc xuống,
dính lam nham lở nhở trên những bức tường vốn đã ố vàng, nhìn thật là gớm ghiếc.
Ở phòng mình cũng vậy, hàng chữ văn minh - lịch sự - tế nhị sau một năm cũng bạc
màu và rụng dần. Đến năm học cuối, trên cửa sổ là một đám giấy vàng hoe tơi tả
nhìn rất bẩn thỉu.
Văn minh chính là không
dán giấy lên tường - chuyện không phải ai cũng hiểu.
*
Võ Thu Phương TT11
Hình: Tháng 3 – 2024, trước
cư xá Nữ. Nhiếp ảnh gia Giang Huynh, đang là sinh viên khóa 46 ngành Công Nghệ
Sinh Học tại trường, thành viên của Nông Lâm - Một Thời Để Nhớ.
Nông Lâm - Một Thời Để Nhớ | ## Cư xá nữ ĐH Nông Lâm những năm 1985-1990 | Facebook

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét