P tình cờ tìm lại được nó
vào những ngày cuối năm Quý Mão, khi lục tìm bộ màu nước để vẽ tranh chúc tết
diễn đàn. Tập giấy cũ nằm dưới những hộp màu đã khô.
Hơn hai mươi năm trước P từng vẽ tranh, từng mê cuồng trong thế giới màu sắc. Nhưng rồi P phải bỏ cuộc, vì gia đình, vì văn chương, vì công việc mưu sinh. Những hộp màu khô dần, cũ mốc.
Bản thảo cuốn tiểu thuyết
còn cũ hơn mấy hộp màu, chắc nó là một trong những thứ xa xưa nhất mà P còn giữ
lại. Một tập giấy học trò vàng úa, gáy khâu bằng chỉ trắng, chi chít những hàng
chữ nhỏ xíu. Hồi đó nghèo, cuối năm học chị em P thường gom những tờ giấy còn
trắng trong những cuốn tập học xong, rồi khâu lại hay đóng thành cuốn tập mới.
Một cuốn tập như vậy thường có đủ loại giấy trong đó.
Bây giờ thì nó tả tơi lắm
rồi. Giấy ngả màu vàng như lá khô. Một nửa đã bung khỏi lớp chỉ khâu. P cầm nó
lên tay, nâng niu thật nhẹ, sợ nó nát tan thành bụi quá khứ. Vừa đọc những
trang đầu tiên, trái tim P đã thắt lại trong một nỗi nhớ nhung bàng hoàng. Những
dòng chữ đó! Những ngày tuổi trẻ của P! Trời ơi! P tưởng mình đang đi trên con
đường dọc hồ Thủy Sản rồi nghe tiếng cười rộn rã của bạn bè. Trăng lên trên những
hàng thùy dương xôn xao gió.
Nước mắt nhạt nhòa từ bao
giờ.
Đó là cuốn tiểu thuyết đầu
tay, P viết về Nông Lâm bằng ngòi bút non nớt, vụng về của mình. Thời sinh viên
P chỉ biết làm thơ, không hề viết văn. Nhưng vì X mà đêm nào cũng mơ mộng viết
nhật ký. Những ngày chuẩn bị ra trường, trong nỗi niềm xa cách, P đặt bút ghi
những hàng chữ đầu tiên cho cuốn tiểu thuyết với câu chuyện tình thật là buồn,
lấy tên là “Đêm xa đồi Nông Lâm”.
Đêm nay, đêm trước khi
lên máy bay cho một cuộc hành trình dài, P để mình sống lại cảm xúc trong những
ngày cuối cùng ở trường. Tháng Ba là mùa chia xa, đúng ngày tháng này ba mươi bốn
năm trước P xa trường. Khi đó, xung quanh P là những mối tình dang dở, là những
nỗi niềm vô vọng, là tương lai mờ mịt. Chiếc lá mình cầm trong tay cũng bay
theo gió đồi lồng lộng, mối tình mình mong đợi cũng bị phong ba cuốn trôi xa biền
biệt. Những đứa con gái, những đứa con trai ngậm ngùi trên ngã ba đường chia
phôi, ngã bên này là tình yêu, đường bên kia là mưu sinh mù mịt. Không phải đứa
nào cũng có một bàn tay để nắm lấy.
Rồi xa khuất, rồi mất
nhau, rồi ôm mối tình cô độc đi qua những đoạn đường sóng gió.
Ôi Nông Lâm! Tình yêu của
em!
*
Trích trang đầu tiên của
tiểu thuyết “Đêm xa đồi Nông Lâm”:
Thảo và Linh vừa đi vừa
chí chóe cãi nhau, đêm xuống trên đồi Nông Lâm mát dịu êm đềm vẫn không làm
nguôi được nỗi bực tức của hai cô. Chiều nay suýt chút nữa đội bóng của họ thua
khoa Thủy Sản. Thảo hậm hực nhớ đến cái danh hiệu “Vua phá lưới”:
- Nêu như vậy ai mà đập
cho được.
- Đưa banh thấy ghê mà
đòi nêu tốt, mà có mấy trái tốt Thảo cũng đâu có đập được.
- Hiệp hai thua là tại
Linh rõ ràng.
- Tại Thảo đó.
Một tràng cười bên bờ
hồ vọng lên làm hai cô giật mình. Trưởng ban văn nghệ ló đầu ra gọi:
- Lại đây, hai cô bé,
đi họp trễ còn cãi lộn ầm ĩ nữa.
- Sao chui vô bụi ngồi
cả đám vậy - Linh kêu lên.
- Vậy mới thơ mộng chứ.
Thảo và Linh kéo nhau
ngồi xuống. Thơ mộng thật, trăng lên lấp lánh vàng trên mặt hồ gợn sóng, gió
mênh mang qua hàng thùy dương mảnh dẻ. Thảo hít mạnh mùi lá khuynh diệp ai vò
nát đâu đây. Hoàng ngồi cạnh mỉm cười với cô:
- Hồi chiều anh có ra
cổ vũ cho Thảo
- Và thất vọng não nề
- Linh thêm vào ngang phè.
*
LTH - Võ Thu Phương


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét