1. Chuột
Chuột cư xá đông hơn người. Đủ loại, đủ kích cỡ. Nhưng không ai rõ, chuột sanh đẻ ngay trong cư xá hay còn có chuột… ngoại quốc từ những đám cỏ, đìa rau muống, cống rãnh quanh cư xá bò vô. Không ai rõ, không ai biết mà cũng không ai muốn tìm hiểu hay có kế hoạch ngăn ngừa. Sinh viên và chuột sống hòa bình với nhau từ thế hệ này qua thế hệ khác. Chỗ nào không dọp dẹp, quá ba ngày, là có chuột hăng hái bò vô duy trì nòi giống.
Cả cư xá nữ lúc nào cũng
hôi mùi chuột. Cái mùi đó ám ảnh mình đến nổi, vừa đạp xe lên đến cửa cư xá là
mình muốn đạp xe quay về nhà. Bước vào gầm cầu thang tầng trệt, nơi để xe đạp,
đã thấy rác ổ chuột vương vãi dù các phòng phân công quét dọn mãi. Chỉ qua một
đêm là sàn nhà đầy phân chuột. Qua hai đêm là góc nhà đầy giấy vụn, rác vụn. Ở
các tầng trên thì ít thấy rác ổ chuột, vì chuột tầng trên làm ổ trong các ngăn
tường bê tông, sống dưới các tấm đan đúc trên sân thượng.
Mỗi khi trời mưa, nước từ
khe tường tràn ra hành lang, nước trên sân thượng dột xuống phòng ở. Nước dơ bẩn
mang theo chất thải của chuột bốc mùi ghê tởm. Mình bị chứng chàm dị ứng, chỉ cần
dính chút nước này lên da, ngày hôm sau chỗ đó nổi mụn đỏ ngứa ngáy. Dính nhiều
hơn, da lở loét đau đớn. Trời mưa lớn, mình bị giam trên giường, không dám bước
xuống sàn nhà lõm bõm nước. Mình cứ ngồi bó gối trên giường, nhìn dòng nước
vàng khè chảy theo mép tường tràn xuống. Cảm giác hoang hoải tuyệt vọng sanh ra
từ đó. Cảm giác ghê sợ bế tắc sanh ra từ đó. Cảm giác hãi hùng sanh ra từ đó.
Mười năm sau, mình thành nhà văn viết toàn truyện kinh dị (thriller, mystery,
horror). Câu chuyện kinh dị nhất, thể loại mystery, mình đặt cho nó cái tên “Kẻ
săn chuột”, mùi hôi hám bao trùm cả vùng không gian câu chuyện.
Phàm là phụ nữ thì thường
rất sợ chuột. Nhất là những con chuột cống to đùng hay đứng ở hành lang tối,
giương cặp mắt đỏ ngầu dạn dĩ nhìn người đi qua. Người gặp chuột, bao giờ người
cũng bỏ chạy còn chuột đứng tỉnh bơ nhìn theo độc ác. Nữ sinh phòng 9C mà phát
hiện ra ổ chuột con ngay trong phòng chỉ biết kêu thét lên, chứ đâu dám giết.
Cho nên phòng 9C có sáng kiến đóng hộp chuột sống rồi mang qua cư xá nam nhờ
các bạn trai bên đó xử lý giúp.
Mình với mấy bạn nữ nhỏ
tuổi trong phòng hay bị bắt nhận công tác đó. Vì thời “nam nữ thọ thọ bất thân”
các chị lớn tuổi kỹ càng đạo mạo ghê lắm, nhất quyết không thèm bước chân qua
cư xá Nam. Chỉ có tụi nhỏ tuổi, chưa có người yêu, là liều mạng vượt mấy cái
nhà vệ sinh để lên phòng của nam sinh.
Chuột con đỏ hỏn các chị
xếp vô hộp giấy tử tế cho hai đại diện trịnh trọng mang qua cư xá B, gọi là đi
tặng quà sinh nhật cho bạn. Các bạn trai lớp TT 11 luôn vui vẻ nhận quà, chờ tụi
mình ra đến đầu cầu thang thì hét lên rùng rợn, kiểu như “các anh cũng sợ chuột
lắm”. Bao giờ tụi mình cũng khoái chí cười, cũng về phòng hả hê báo cáo thành
tích. Ba mươi năm sau lên facebook mới biết, các bạn nam luôn biết trong hộp có
chuột, chỉ giả bộ la lên cho tụi mình vui thôi. Dễ thương vậy đó.
Buổi tối trời nóng, nữ
sinh hay rủ nhau lên sân thượng trải chiếu nằm ngủ. Trên sân thượng gió ào ào
nên không có muỗi, không cần mắc mùng. Mình lên sân thượng ngủ một lần với
phòng 9C, từ đó không bao giờ dám lên lại. Đêm, chuột chạy rùng rùng dưới mấy tấm
bê tông lát sàn. Chuột bò nhí nhố lên chiếu, lên mền gối. Trong bóng đêm, người
với chuột như quen hơi nhau.
Mình thuộc loại ngủ ít,
đêm chỉ ngủ năm sáu tiếng nên có quá nhiều thời gian nằm nghe chuột chạy, nhìn
chuột bò lên mình bạn bè. Dưới bóng trăng, những con chuột đói xơ xác thật gớm
ghiếc.
Thời Chiến Quốc, Trang
Chu nằm mơ thấy bướm, tỉnh dậy không biết Chu là người vừa nằm mơ thấy bướm hay
Chu là bướm đang nằm mơ làm người. Mình ngủ trên sân thượng, cũng tự hỏi: mình
là người đang nằm mơ thấy ngủ chung với chuột, hay mình là chuột đang nằm mơ thấy
ngủ chung với người.
2. Dơi
Chiều nào có muỗi đàn là
có dơi. Dơi bay vào phòng như lá thu, lượn qua lượn lại rồi đột ngột mất hút. Nữ
sinh vốn sợ dơi. Chúng vừa đen đúa, vừa giống chuột lại có cánh rộng, có mắt đỏ
ngầu. Dơi mang theo những câu chuyện ma bí ẩn, những truyền thuyết tà quái. Có
lẽ, dơi là loài động vật có vú duy nhất có khả năng bay lượn và khả năng hút
máu nên hình ảnh chúng trong văn học Âu Châu thường gắn liền với hình tượng ma
cà rồng. Trong dòng văn học Á Châu, hình ảnh dơi cũng không mấy thân thiện, như
Thành Dực Bức Vương Vi Nhất Tiếu (Ỷ Thiên Đồ Long Ký) là kẻ chuyên hút máu người.
Những năm cuối thập niên
80, mạng internet chưa có nên tài liệu khoa học rất hiếm hoi. Những điều sinh
viên biết về dơi cũng chỉ là những kiến thức truyền miệng vụn vặt, hay những
tác phẩm văn học hư cấu. Khái niệm “dơi quỷ” lan tràn trong cư xá, khi ấy, là một
khái niệm mơ hồ về một loài dơi biến thành quỷ thường làm sinh viên sợ hãi.
Dơi đồi Nông Lâm không phải
là giống dơi quỷ chuyên hút máu mà là giống dơi ăn muỗi, nhưng nữ sinh vẫn sợ
dơi vào phòng. Buổi chiều nào có dơi, cư xá nữ cũng lo đóng kín cửa sổ. Buổi
chiều nào có bóng dơi lượn lờ mình cũng thấy bầu không khí trên đồi âm u ma
quái hơn. Cảm giác đó cứ rờn rợn, ám ảnh suốt nhiều năm sau, rồi nhiều năm sau
nữa.
Có một buổi chiều, phòng
9C không đóng cửa sổ, dơi bay vào cả đàn. Lúc đó chỉ có mình và chị N trong
phòng, dơi lượn qua lượn lại làm hai chị em đều sợ. Mình phải lấy cây vợt cầu
lông đuổi dơi. Lúc đó mình đang chơi cầu lông cho đội tuyển trường, nên nội lực
rất… hùng hậu. Vừa vung vợt lên là trúng ngay một con.
Thiệt kinh khủng! Nó nằm
xoải cánh trên sàn, thân mình đen thui, lông lá, xấu xí… nhìn sợ lắm. Mình lỡ
tay ngộ sát mà sợ cóng cả người, cứ ngồi co ro trên giường trố mắt nhìn xác con
dơi. Chị N càm ràm: “P, sao em nỡ giết con dơi!”
May sao nó không chết,
sau năm phút bất tỉnh thì nó chập choạng bay đi. Hóa ra võ công của mình cũng
chưa thâm hậu lắm.
3. Mối
Đồi Nông Lâm có rất nhiều
mối. Đêm mùa mưa tháng năm, tháng sáu, mối cánh dài bay từng đàn đông nghịt vào
cư xá. Mối lượn lờ một lúc bên đèn thì rụng cánh bò ngổn ngang dưới sàn, con đực
con cái tìm nhau giao phối và tìm nơi làm tổ. Cả phòng vương vãi cánh mối và những
con mối trần trụi bò lổn ngổn. Thức ăn nước uống không đậy kỹ là bị nhiễm bẩn.
Sàn nhà không quét dọn kịp thời là be bét nhầy nhụa xác chết. Mỗi đợt mối vào
viếng, sinh viên phải quét dọn tống đi cả ký mối.
Mối có đầu đen cứng và
nhiều chân, nhìn rất là gớm. Ban đầu nữ sinh chỉ lo quét dọn tống mối đi. Nhưng
rồi các bạn nghe tin bên nam sinh ăn mối rang, thậm chí, các bạn còn được cư xá
B nấu cháo mối đem sang cho thưởng thức. Phòng 7C bắt đầu rang mối ăn thử,
phòng 9C cũng rục rịch ăn cháo mối. Tháng sáu trời mưa, không thấy buồn, không
thấy lòng bâng khuâng, mà thấy mở cửa sổ ra là mối bay vào.
Nam sinh ăn mối thì khoe ầm
ĩ, còn nữ sinh ăn mối lại phải giấu kín. Ba mươi năm sau lên facebook mấy nàng
mới chịu tiết lộ trải nghiệm thú vị này, lại còn khen: chưa có con gì béo bằng
mối đồi Nông Lâm.
*
Võ Thu Phương TT11
Hình: Một loài động vật
biết bay, từng sống trong cư xá Nữ, vừa bay từ Sài Gòn lên Đà Lạt.
*
Đây là loạt bài được
viết từ năm 2018 trên facebook cá nhân của Võ Thu Phương, tác quyền thuộc về
tác giả và trang Nông Lâm – Một Thời Để Nhớ.
Nông Lâm - Một Thời Để Nhớ | ## CƯ XÁ NỮ ĐẠI HỌC NÔNG LÂM NHỮNG NĂM 1985-1990 | Facebook

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét